<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
	>

<channel>
	<title>Legend of Porasitus</title>
	<atom:link href="http://legendofporasitus.com/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://legendofporasitus.com</link>
	<description></description>
	<lastBuildDate>Thu, 31 Dec 2009 18:05:47 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.com/</generator>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<cloud domain='legendofporasitus.com' port='80' path='/?rsscloud=notify' registerProcedure='' protocol='http-post' />
<image>
		<url>http://www.gravatar.com/blavatar/311778a0f627ccc853109678dae8d85d?s=96&#038;d=http://s.wordpress.com/i/buttonw-com.png</url>
		<title>Legend of Porasitus</title>
		<link>http://legendofporasitus.com</link>
	</image>
	<atom:link rel="search" type="application/opensearchdescription+xml" href="http://legendofporasitus.com/osd.xml" title="Legend of Porasitus" />
		<item>
		<title>[ Extra ] The leaf in the wind &amp; Happy New Year!</title>
		<link>http://legendofporasitus.com/2010/01/01/extra-the-leaf-in-the-wind-happy-new-year/</link>
		<comments>http://legendofporasitus.com/2010/01/01/extra-the-leaf-in-the-wind-happy-new-year/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 31 Dec 2009 17:41:26 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chiemphong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Extra]]></category>
		<category><![CDATA[Nội dung tác phẩm]]></category>
		<category><![CDATA[ghi_chú]]></category>
		<category><![CDATA[nội_dung]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://legendofporasitus.com/?p=666</guid>
		<description><![CDATA[.
Vâng, vâng, chúc mừng năm mới bà con trăm họ.
Thế là đã sang thập kỷ tiếp theo của thế kỷ này rồi đấy, nhanh thật, ngoảnh qua ngoảnh lại mới ngày nào còn áo dài thướt tha nay bạn Du đã cháu chắt đề huề&#8230; đùa đấy, còn trẻ chán.  )
Chúc các bạn đọc [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=666&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br /><p>.</p>
<p>Vâng, vâng, chúc mừng năm mới bà con trăm họ.</p>
<p>Thế là đã sang thập kỷ tiếp theo của thế kỷ này rồi đấy, nhanh thật, ngoảnh qua ngoảnh lại mới ngày nào còn áo dài thướt tha nay bạn Du đã cháu chắt đề huề&#8230; đùa đấy, còn trẻ chán. <img src='http://s.wordpress.com/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> )</p>
<p>Chúc các bạn đọc của bạn Du nói chung và LoP nói riêng một năm mới an lành, hạnh phúc nhé.</p>
<p>Và nhớ là năm sau lại tiếp tục ủng hộ fic nha, đừng quên kẻo tác giả tủi thân lắm nha. *cười*</p>
<p>.</p>
<p>Hôm Giáng sinh đã lỡ quà cho mọi người do bạn Du bận học thi dữ dội ò__ó Nói xạo đó, thiệt ra là tình yêu về VN chơi nên cùng nhau hưởng honeymoon quên béng mọi sự, ngại chưa. Vậy nên giờ post một chút phần quà này ha. Coi như mở hàng năm mới cho fic phiếc xôm tụ đông vui, các bạn cùng comt, khai bút đầu năm cho blog ấm cúng nha, nha, nha!</p>
<p>Nói qua một chút, đây là extra thứ hai của LoP sau <strong><em>Sunny days</em></strong> và vẫn đang on going, tuy nhiên dự kiến nó chỉ là shortfic thôi nên các bạn đừng hoảng sợ, à không, đừng quá bi quan về tương lai của nó. Ở đây sẽ post trước hai part đầu của extra này, hi vọng mọi người sẽ cảm thấy thú vị khi đọc nó ngày đầu năm.</p>
<p>Cuối cùng, một lần nữa, gửi lời chúc mừng năm mới nhiều điều tốt lành nhất đến với tất cả những readers của bạn Du. Cảm ơn vì đã luôn là những người bạn đồng hành nhiệt tình trong (những) năm đã qua. Giờ thì chúng ta cùng bước tiếp sang năm 2010 nào!</p>
<p>*ôm hôn thắm thiết*</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>~oOo~</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p><strong>THE LEAF IN THE WIND</strong></p>
<p>By<em> Thảo Dương/Kẻ lãng du.</em></p>
<p><strong>Extra part of Legend of Porasitus.</strong></p>
<p>.</p>
<p>Special for Deodar Czardas.</p>
<p>Shortfic/T/On going.</p>
<p>.</p>
<p><strong>A/N:</strong></p>
<p>-Tôi có cảm giác, <em>quả thực </em>đã có một Deodar Czardas <em>như vậy</em>. Một hôm, ông ấy bảo, “Hãy kể cho họ nghe câu chuyện của tôi”. Thế nên, tôi quyết định viết extra này, như nó hiển nhiên phải vậy.</p>
<p>- Đa số chi tiết đều liên quan đến nội dung chính của LoP nên sẽ tốt hơn nhiều nếu bạn đã-từng đọc LoP.</p>
<p>.<span id="more-666"></span></p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>~oOo~</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>Dòng họ Czardas tồn tại là vì hoàng tộc.</p>
<p>Đó không chỉ là gia quy mà còn là chân lý sống của bất kì ai mang họ Czardas &#8211; một trong những dòng họ quý tộc lâu đời bậc nhất của vương quốc Bạch nguyệt Serazan.</p>
<p>Czardas bản chất là một gia tộc chuyên đào tạo các sát thủ thực thi các nhiệm vụ nguy hiểm tối mật hoặc bảo vệ các nhân vật trọng yếu của triều đình. Từ khi một đứa trẻ nhà Czardas nhận thức được số phận sát thủ của nó thì cũng là lúc nó nhận luôn chủ nhân cho mình. Chủ nhân – là người mà vì người đó, sát thủ được sinh ra và sống cho đến hơi thở cuối cùng cũng vì lợi ích của người đó. Không chỉ sinh mạng của sát thủ Czardas thuộc về chủ nhân mà ngay cả trí óc và trái tim đều phải hướng về một người duy nhất ấy. Sinh ra vì người đó như một lẽ tất yếu và chết đi cũng vì người đó mà không một lần tự hỏi tại sao.</p>
<p>Czardas đã đào tạo ra không biết bao nhiêu sát thủ bí ẩn với tài năng có thể làm kinh ngạc bất cứ ai. Czardas cũng đã sinh ra những con người trung thành tuyệt đối với hoàng tộc Solome. Lịch sử của gia tộc huyền thoại ấy đẫm sắc đỏ của máu và hương thơm ngọt ngào của các loại độc hoa, nhưng nó chưa từng bị vấy bẩn bởi bất cứ vết nhơ nào về sự bất trung.</p>
<p>Dòng họ Czardas tồn tại là vì hoàng tộc.</p>
<p>.</p>
<p><em>Tất cả điều đó&#8230; có là sự thật không?</em></p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>~oOo~</p>
<p>.</p>
<p><strong>Part 1. Thiên nhân.</strong></p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>Laddish đặt tách trà xuống khay, chậm rãi nhìn quanh khu vườn của Xích cung Lapilus. Lúc này, mẫu đơn chỉ mới lác đác nở. Toàn là mẫu đơn đỏ. Chúng cơ hồ tỏa sáng trong đêm, xua đi khí lạnh. Laddish ngồi thẳng lại, dựa vào chiếc gối lụa đằng sau, những đường nét già nua trên mặt giãn ra một chút, ông nghiêng đầu ngắm chậu huyết mẫu đơn gần nhất. Người hầu biết ý ông muốn thưởng hoa nên đã kê chậu lại sát bên thềm. Người đàn ông già thu chút sức tàn, đưa tay ra chạm vào cánh hoa rồi ông bật ra một tiếng cười khô khốc. Tay ông đã không còn cảm thấy sự mịn màng của mẫu đơn nữa. Sớm thôi, rồi cả cái màu hoa như màu môi thắm này ông cũng sẽ không thể nhìn thấy được.</p>
<p>Cái chết đang đến, rất gần.</p>
<p>Có điều, Laddish Czardas không sợ hãi. Từ khi còn rất bé, ông đã được dạy để làm quen với việc này. Điều ông quan tâm không phải là chết như thế nào, mà là đã sống ra sao. Suy nghĩ làm đôi môi của ông chuyển động như chuẩn bị nở nụ cười, nhưng tất cả những gì Laddish làm chỉ là hơi cựa mình một cách yếu ớt. Một người hầu tiến đến gần, đầu anh ta cúi thấp khi nói :</p>
<p>-Thưa Thiên nhân, ngài Deodar đã tới.</p>
<p>Laddish nghiêng đầu nhìn ra phía cửa, ô cửa lớn thông ra hành lang sơn màu đỏ truyền thống, một người thanh niên đang đứng, dáng cao lớn, phong thái đúng mực, đôi mắt sáng tuy vậy đang nhìn lơ đãng ra xa. Người hầu vừa rời chỗ Laddish tiến đến gần chàng trai nói gì đó xong đợi bên ngoài cho người này tiến vào phòng. Thoáng chốc, Deodar đã đứng ngay sau lưng ghế của Laddish theo đúng lễ tôn kính với Thiên nhân. Nhưng chỉ bằng một cái phất tay rất khẽ, Laddish đã cho phép Deodar được quỳ xuống phía trước và ngẩng đầu lên. Hai đôi mắt cùng màu nâu sẫm nhìn thẳng vào nhau, lần đầu tiên. Trong một thoáng, Laddish Czardas nghĩ rằng đó quả là đôi mắt của đứa con trai đã chết trẻ của ông. Song Laddish không có ý làm phí hoài vốn thời gian ít ỏi còn lại bằng những ký ức ủy mị không cần thiết – thứ đã luôn quấn quanh ông triền miên khi tuổi già chạm đến. Giờ đây, mọi thứ sẽ sớm kết thúc.</p>
<p>-Cháu sẽ trở thành Thiên nhân, Deodar ạ. – Laddish cất giọng trầm trầm. Việc nói chuyện khiến ông có cảm giác không khí cào xé cơ thể kiệt quệ của mình – Ta không nghĩ đó là một tin tốt lành, phải không ?</p>
<p>Mắt Deodar sáng long lanh. Chàng không nói gì.</p>
<p>-Tốt. Ta không thích những lời xảo trá. – Laddish nhẹ nhàng bảo – Cháu trai của ta, tất cả những kiếp sống trên thế gian này đều có một thiên mệnh, rằng vì sao chúng xuất hiện trên đời. Thiên mệnh của gia tộc Czardas là : vì hoàng tộc. – Bắt gặp thứ gì đó thoáng qua mắt chàng trai, vị Thiên nhân mỉm cười – Cũng có thể, gia tộc này ban đầu không sinh ra bởi lý do như vậy. Đã có chuyện gì đó xảy ra rồi mọi thứ thành như bây giờ. Dù là gì thì cũng đã rất lâu rồi. Quan trọng là bây giờ. Vì hoàng tộc, hãy ghi nhớ.</p>
<p>-Cháu luôn luôn nhớ. – Cuối cùng, chàng trai trước mặt ông cũng lên tiếng.</p>
<p>-Ta nghe nói, cháu đã hoàn thành rất tốt những nhiệm vụ được giao. – Laddish toan nói thêm vài điều nhưng trong một khắc, lời lẽ tiêu biến hết, ông cảm thấy tất thảy đều nhạt nhòa, không còn gì cần thiết cả. Một cảm giác ấm áp lan trong lòng khiến ông muốn được nghỉ ngơi – điều mà ông đã không làm trong suốt cả trăm năm qua. Cả trăm năm… một thời gian mới dài làm sao.</p>
<p>Vì vậy, Laddish chỉ nói ngắn gọn :</p>
<p>-Hãy làm một Thiên nhân tốt, Deodar Czardas.</p>
<p>Nói xong, ông rời ánh mắt khỏi chàng trai mà quay nhìn ra khu vườn một lần nữa. Trăng đã lên cao, ánh sáng bạc lấp lánh phủ xuống xung quanh. Mọi vật trở nên huyền ảo. Bỗng chốc, chẳng còn gì lạnh lẽo. Laddish nhìn thấy mẫu đơn bừng nở khắp nơi, muôn màu khoe sắc, rồi chính những đóa hoa ấy lại tỏa ra ánh sáng ấm áp như ánh mặt trời mùa hạ, soi rọi tất cả, xóa đi tất cả. Cả Lapilus bừng lên rực rỡ.</p>
<p>Laddish Czardas thở dài và nhắm mắt lại. Ông đã không nhìn thấy máu trong ảo giác cuối cùng của đời mình. Thế là đủ.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>Trong suốt thời gian ấy, Deodar thậm chí không chớp mắt. Chàng nhìn vào cụ của mình cho đến tận khi cái chết phủ sự thanh thản hoàn toàn xuống khuôn mặt quyền uy ấy. Chàng cứ quỳ nguyên như vậy, lặng thinh và chờ đợi. Deodar chờ đợi nỗi đau. Nhưng chẳng có gì cả.</p>
<p>Năm tuổi, chàng được dạy phân biệt độc chất. Sáu tuổi, bắt đầu học quyền thuật. Bảy tuổi, làm quen với Amans, mười tuổi, đã có thể dùng các loại độc chất cơ bản, mười ba tuổi, chuyên sâu vào các bí thuật dành riêng cho Thiên nhân nhà Czardas&#8230; Khi Deodar năm tuổi, bảo mẫu của chàng đã bị chính Laddish ra lệnh bỏ đói cho đến chết vì cậu bé Deodar lúc bấy giờ muốn ở với bà hơn là đi luyện tập. Không yêu thương, dù là chủ động hay bị động, thì sẽ không đau đớn. Chàng đã được dạy cách không đau đớn, chứ không phải là ngược lại. Hay nói đúng hơn, Deodar đã được dạy để không có tình cảm nào ngoài lòng trung thành với hoàng tộc.</p>
<p>Khi đã kiểm tra chắc chắn rằng nỗi đau không tiết ra từ bất cứ đâu trong người mình, Deodar đứng dậy, sửa lại vết nhàu ở áo do quỳ khá lâu. Chàng cúi nhìn Laddish một lần nữa, bàn tay không còn sinh khí của ông đang đè trĩu xuống bụi mẫu đơn. Deodar nâng bàn tay ấy lên, ngắt đóa hoa ra khỏi nhánh rồi chàng đặt cả hoa và tay trở lại lòng của Laddish.</p>
<p>Sau đó, vị Thiên nhân trẻ tuổi rời khỏi phòng.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p><strong>Part 2. Công nương.</strong></p>
<p><strong> </strong></p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p><strong> </strong></p>
<p><strong>Ba năm sau. Cung điện Melanos, thuộc Kaising &#8211; Serazan.</strong></p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>-Công nương, ngài không thể rời khỏi nhà lúc này! – Người nữ tì đứng chặn ngay cửa và dang hai tay rộng hết mức có thể.</p>
<p>-Ta không nghĩ vậy. &#8211; Cô gái trẻ có mái tóc nâu sáng bình thản trả lời – Ta không có thời gian chơi trò trẻ con với cô, Sabel. Hoặc là cô tránh ra, hoặc là ta sẽ dùng vũ lực để khiến cô tránh ra.</p>
<p>-Ngài đừng đùa, hôm nay tôi dứt khoát không thể để ngài trốn lên Zion đâu. – Sabel cao giọng, cô chỉ mới hai mươi lăm tuổi, nhưng là một tì nữ lâu năm, trông cô hoàn toàn trưởng thành, hơn hẳn vị nữ chủ nhân. Để chứng minh cho lời nói, Sabel ra hiệu cho một loạt các tì nữ khác. Họ lập tức tóm lấy người thiếu nữ nọ, ép nàng quay lại phòng mặc cho nàng phản ứng dữ dội. Sabel khóa cửa lại sau lưng mình, luồn chìa khóa qua khe cửa cho một người hầu khác, chấm dứt hoàn toàn mọi hi vọng của cô chủ, thế rồi cô tiến đến bên chiếc bàn trang điểm, nghiêm giọng :</p>
<p>-Công nương của tôi, hôm nay là một ngày quan trọng. Chỉ lát nữa thôi, Thiên nhân của nhà Czardas sẽ đến đây. Ngài phải trông hoàn hảo hết mức có thể.</p>
<p>-Ta không quan tâm đến hắn. Và ta đã <em>đủ </em>hoàn hảo rồi.</p>
<p>Sabel đảo tròn mắt một vòng như cố nén một lời nói báng bổ, cô quyết định bắt tay vào làm lại mái tóc vốn đã xù rối của vị tiểu thư xinh đẹp. Vừa làm, cô vừa nhẩn nha nói :</p>
<p>-Bất cứ ai có chút xíu hiểu biết ở Serazan này đều sẽ không nói về Thiên nhân Czardas như vậy, thưa công nương. Ông ta là người đứng đầu một gia tộc hùng mạnh theo mọi nghĩa. Không còn gì tuyệt vời hơn là được kết thân với họ, nhất là với nhà chúng ta.</p>
<p>Sabel biết, công nương của nàng hoàn toàn xứng đáng với dòng máu quý tộc trong người, một dòng họ danh giá, tuy vậy đã kiệt quệ từ lâu. Sau cái chết của ông chủ, mọi thứ ngày càng tồi tệ hơn, phu nhân trở nên trầm cảm, hầu như không ra khỏi cung điện… nghĩ đến đây, cô hầu càng có cảm giác mình nhất định phải giúp đỡ cho vị công nương trẻ này. Không chỉ vì bổn phận mà còn vì cô thực lòng yêu mến nàng.</p>
<p>Tuy nhiên, nói là nói vậy chứ Sabel cũng biết quá rõ gia tộc Czardas là một gia tộc như thế nào. Toàn sát thủ &#8211; những kẻ giết người còn nhanh hơn cô làm một ổ bánh. Người ta đồn rằng cung điện Đỏ Lapilus có tường sơn toàn bằng máu các nạn nhân pha loãng. Rõ là nói xàm, Sabel đủ khả năng gạt đi điều này, song cô biết tiếng tăm đẫm máu của nhà Czardas là sự thật.</p>
<p>Mà còn lại là Thiên nhân…</p>
<p>-Sabel, ta không muốn lấy ông ta.</p>
<p>-Có thể đó là một người tốt, nói cho cùng, ông ta cũng là một đại quý tộc.</p>
<p>-Ông ta hẳn phải đáng tuổi cha ta.</p>
<p>-Tôi không ở vị trí để có thể gặp một người như vậy nên tôi không rõ. Có thể đó là một chàng trai trẻ,… và đẹp.</p>
<p>-Ta vẫn sẽ không lấy ông ta.</p>
<p>Cô hầu thở dài, không nói gì nữa mà chỉ tập trung vào việc của mình. Chủ nhân của cô không phải một cô gái bướng bỉnh. Song hiện tại, nàng lại có lý do chính đáng để trở nên bướng bỉnh.</p>
<p>Nàng đang yêu.</p>
<p>Dĩ nhiên không phải là yêu Thiên nhân Czardas rồi.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>Deodar Czardas đến cung Melanos vào tầm vừa quá bữa trưa, một giờ thăm viếng khác thường. Chàng có quá nhiều công việc cần đích thân thực hiện, một trong số chúng là tiến hành thỏa ước cho những sát thủ mới nhất của gia tộc – nói đúng hơn, là cho họ dùng những thứ độc dược bí truyền hòng đảm bảo lòng trung thành. Đã từ lâu rồi, nhà Czardas không bận rộn như hiện tại. Những biến chuyển ở các nước lân bang, cụ thể là Henki, đã thu hút sự chú ý của Deodar. Dù triều đình Serazan cho là nếu chuyện gì xảy ra thì thánh địa cũng sẽ an toàn, Deodar vẫn kiên trì giữ quan điểm cẩn trọng của mình và chàng muốn có những sát thủ giỏi nhất, làm việc hiệu quả nhất. Công việc đã cuốn chàng đi rất xa đến mức một ngày nọ, chàng mới nhớ ra rằng mình cần có một người vợ. Đó cũng là vì lợi ích của gia tộc.</p>
<p>Thiên nhân kiên nhẫn ngồi đợi trong phòng khách của cung điện Melanos, mãi một lúc sau, cô hầu mới quay trở lại và dẫn theo sau một vị tiểu thư còn rất trẻ. Nàng có dáng người nhỏ nhắn, đối lập với mái tóc nâu gợn sóng dài quá lưng, ónh mượt. Đây là lần đầu tiên họ gặp nhau nhưng cũng là lần quyết định xem liệu có thể tiến đến mối quan hệ nào khác lâu dài hơn hay không, ít ra là về phía Deodar.</p>
<p>Người tì nữ nhanh chóng rút lui, để lại hai người giữa một căn phòng thật là rộng lớn. Người con gái đứng cách nơi Deodar ngồi một khoảng, vẫn cúi mặt, dù vậy, không có vẻ là nàng sợ hãi.</p>
<p>-Hân hạnh được gặp công nương, ta là Deodar Czardas. – Chàng mở đầu đơn giản – Nàng có thể ngẩng lên không ?</p>
<p>Cô gái chậm rãi làm theo, đôi mắt màu xanh lá non của nàng ngay lập tức nhìn thẳng vào Deodar – điều hiếm ai dám làm, đặc biệt là nữ giới. Một ánh nhìn trong sáng. Nàng có thể trở thành một người vợ trung thành…</p>
<p>-Tôi không biết là Thiên nhân lại có thể trẻ như vậy. – Nàng không giấu vẻ ngạc nhiên trong giọng nói, mắt nàng xem xét kĩ từng đường nét trên khuôn mặt người đàn ông vận y phục đen đang ngồi thư thả trên ghế. Rồi như nhớ ra điều gì đó, nàng thu vẻ cởi mở ấy lại, thay vào bằng một sự lạnh lùng chừng mực – Tôi rất tiếc phải nói điều này nhưng cho dù thế nào tôi cũng sẽ không kết hôn với ngài, thưa Thiên nhân.</p>
<p>Deodar với giác quan tinh nhạy của mình ngay lập tức hiểu cô ấy nói thật, đó không phải một lời từ chối mà chỉ đơn thuần là một lời khẳng định.</p>
<p>Những gia đình có địa vị như gia đình nàng từ lâu đã không mặn mà việc gả con gái cho gia tộc Czardas. Và cũng trong chừng ấy thời gian, gia tộc sát thủ này đã mở rộng các mối quan hệ, bao gồm cả quan hệ hôn nhân, chính bằng sự khiếp sợ của mọi người. Hoặc là những đứa trẻ tuy mang họ Czardas song không cùng chung huyết thống sẽ được đặc cách cho phép kết hôn. Nhưng Deodar là Thiên nhân, mang dòng máu Czardas chính thống, chàng không thể lấy một kẻ thấp hơn địa vị đại quý tộc như chàng và chàng cũng không muốn cái truyền thống ép cưới đáng sợ kia tiếp tục, ít ra là với bản thân mình. Vì thế, người thích hợp nhất trở thành vợ của Deodar không ai ngoài người con gái có đôi mắt xanh trong sáng này : một công nương danh giá song gia đình thì đã suy kiệt về cả tinh thần lẫn vật chất đến cùng cực.</p>
<p>-Không nên kết thúc ngay từ lúc thậm chí còn chưa bắt đầu. – Deodar nhẹ nhàng đáp lại – Nếu hôn lễ diễn ra thì nó cũng sẽ không đến quá nhanh đâu. Nàng sẽ có đủ thời gian để chuẩn bị.</p>
<p>Cô gái nâng cằm lên một chút, thể hiện sự kiên quyết rõ ràng :</p>
<p>-Tôi sẽ không lấy ngài.</p>
<p>Deodar mỉm cười, biết rằng nụ cười khiến chàng trông trẻ hơn và dễ gần hơn. Chàng có thể dễ dàng bẻ gãy sự chống đối nho nhỏ này với vô số lý do thực tế, nhưng chàng không muốn làm như vậy.</p>
<p>-Ta tin nàng có lý do chính đáng. Ta cũng có một vài lý do chính đáng cho việc nàng nên trở thành vợ của ta. Tại sao chúng ta không bắt đầu bằng một tình bạn ? Ta dùng những lý do của mình để gợi ý về một tình bạn, chứ không phải một cuộc hôn nhân. Theo nàng hành động ấy đã đủ thể hiện thiện ý từ ta chưa ?</p>
<p>Sự mềm mỏng của một con người quyền uy như vậy hiển nhiên làm cô gái bối rối, nàng nhìn quanh phòng, cố kiếm một câu trả lời hợp lý nào đó từ trong các ngóc ngách. Cuối cùng, ánh mắt nàng quay lại khuôn mặt điềm tĩnh của người đàn ông có mái tóc nâu buông dài ngang vai, thoạt nhìn như một chàng công tử chỉ quen sống trong nhung lụa. Nàng đã không hề mong sẽ đối mặt với một Thiên nhân trẻ đến vậy, chắc chỉ trạc tuổi người ấy chứ không hơn… Nhưng, những lời kia thảy đều đúng.</p>
<p>-Thôi được. Tôi có thể trở thành bạn ngài.</p>
<p>-Nếu ta nhớ không lầm thì nàng vẫn còn chưa xưng tên.</p>
<p>Lần đầu tiên, vẻ lạnh lùng biến mất, nàng thoáng cười khi trả lời :</p>
<p>-Tôi là Nemesis Solome.</p>
<p>.</p>
<p><em>(to be cont.)</em></p>
<p>.</p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/legendofporasitus.wordpress.com/666/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/legendofporasitus.wordpress.com/666/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/legendofporasitus.wordpress.com/666/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/legendofporasitus.wordpress.com/666/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/legendofporasitus.wordpress.com/666/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/legendofporasitus.wordpress.com/666/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/legendofporasitus.wordpress.com/666/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/legendofporasitus.wordpress.com/666/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/legendofporasitus.wordpress.com/666/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/legendofporasitus.wordpress.com/666/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=666&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://legendofporasitus.com/2010/01/01/extra-the-leaf-in-the-wind-happy-new-year/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>28</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/b937bd4072044b8837891244ca7a8cf7?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chiemphong</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>[ Legend of Porasitus ] Chapter 156 part 2.</title>
		<link>http://legendofporasitus.com/2009/11/29/legend-of-porasitus-chapter-156-part-2/</link>
		<comments>http://legendofporasitus.com/2009/11/29/legend-of-porasitus-chapter-156-part-2/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 29 Nov 2009 15:36:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chiemphong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nội dung tác phẩm]]></category>
		<category><![CDATA[nội_dung]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://legendofporasitus.com/?p=652</guid>
		<description><![CDATA[.
Mọi người đợi lâu không ? Xin lỗi, dạo này bạn Du bận xây ổ nên không có thời gian lên đây tí tởn. Chả là do không thể đem đá độc giả chọi đi bán ve chai được, đành xây ổ vậy, không thì phí lắm ó___ò

Đùa thôi, trong thời gian qua, bạn tác [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=652&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br /><p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Mọi người đợi lâu không ? Xin lỗi, dạo này bạn Du bận xây ổ nên không có thời gian lên đây tí tởn. Chả là do không thể đem đá độc giả chọi đi bán ve chai được, đành xây ổ vậy, không thì phí lắm ó___ò<br />
</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Đùa thôi, trong thời gian qua, bạn tác giả khá lười lượn ở site này nên nếu comt nào sót, chưa được phản hồi kịp, mong các bạn thông cảm. Còn&#8230;  à ừ thì giờ là <strong>chapter 156 part 2</strong> như đã thông báo bên site của <em>Red Castle </em>hôm trước. Thực ra định là 12 giờ post cho nó thiêng cơ XD nhưng thôi, lâu lâu phá lệ tung tăng sớm chút xíu vậy. Cảm ơn các bạn đã kiên nhẫn thời gian qua (trong lúc chờ đợi xin mời ghé qua <em>Red Castle tệ xá</em> tham quan -<em> 5s cho quảng cáo </em>&#8216;O&#8217; ).</span></p>
<p><span style="font-family:arial;"><br />
</span></p>
<p><!--end description--></p>
<div id="content">
<div id="post-639">
<div>
<div>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;-</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;"><em>Lưu ý : Tôi, Kẻ lãng du, người viết <strong>Legend of Porasitus</strong> (LoP), yêu cầu không có bất kì hành động đem post các chương 152 , 153 , 154, 155 và 156 này đến bất cứ đâu, bao gồm mọi forum, mọi blog và mọi hình thức tương tự, bất kể ở những nơi đó, phần trước của fic đã được post có phép hay không. Bất kì hành động nào sử dụng </em><em>cá chương 152 , 153 , 154, 155 và 156</em><em> của Legend of Porasitus đều bị xem là vi phạm tác quyền. Yêu cầu này chỉ bãi bỏ khi các chương trên được post lên homepage của fic – <a href="http://vnfiction.com/">Writers’ Sanctuary</a>.</em></span></p>
<p><span style="font-family:arial;"><em>Ngoài ra không khuyến khích việc kể trước ở những nơi post LoP nội dung của chương 152 và các chương tiếp theo được post trên blog của fic trong thời gian sắp đến (nếu có).</em></span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;"><strong>Chapter 156 part 2 :</strong></span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
</div>
</div>
</div>
</div>
<p><span style="font-family:arial;">-Ta không hiểu tại sao mình phải ở đây. Ta muốn đến Peregrine.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Trong chính cung Lesbos, Iris đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Nàng không thể hiểu vì lý do gì mình cần lưu lại Lesbos, những mệnh lệnh của Prang nàng chưa bao giờ bất tuân thế nhưng&#8230; sau mọi chuyện, nàng muốn đến Peregrine để cầu nguyện. Nỗi đau sâu thẳm trong lòng nàng thực sự rất cần sự cứu vớt từ các đấng thần linh.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Nhưng Prang yêu cầu Iris trải qua đêm nay tại phòng làm việc dành riêng cho hoàng đế của Lesbos, còn giữa chừng phái Canary đến&#8230;</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Giờ thì vị tướng quân ấy đang uống rượu, chính xác hơn là ngắm nghía và nếm tất cả các vị rượu Prang có trong phòng. Cử chỉ rất thong thả và nhàn nhã. Có lẽ vì phong thái cố hữu ấy mà khi nghe Iris to tiếng phản ứng, Canary không hề tỏ ra bối rối, chàng chỉ thoáng nhún vai rồi nhẹ nhàng, nụ cười lan trong ánh mắt.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Peregrine thực chất vẫn là một nhà tu, điều kiện thiếu thốn nhiều, quận chúa không nên ở đó quá thường xuyên sẽ ảnh hưởng sức khỏe. Đêm nay tuyết lại rơi dày. Mà ngài lại là người thừa kế ngai vàng Henki, rất nên cẩn trọng.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Ta sẽ không cần làm việc đó. – Đã khó chịu, Iris càng khó chịu hơn – Prang sinh ra là để cai trị Henki, anh ấy thở cùng nhịp với đế chế này. Anh ấy lại còn rất trẻ, rồi đây sẽ có một vương phi mới được lập nên, Prang sẽ có những người thừa kế của riêng mình. Vả lại, còn có Hec&#8230; – Iris bất chợt ngập ngừng, nàng ngẩng lên nhìn Canary cân nhắc giây lát rồi tiếp – Ta nghe nói ngài là người cuối cùng gặp chị ấy ?</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Canary đang nhìn thứ chất lỏng màu mật ong trong vắt trong chiếc ly trên tay mình, từ nó tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ của quả cây vùng miền nam Gladiolus. Chàng nâng ly lên ngang tầm mắt để nhìn cho rõ hơn, thế rồi qua lớp thủy tinh, Iris dõi đôi mắt xám bạc vào chàng, chờ đợi.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Đúng vậy. Gensan đã đánh bại tôi và đem quận chúa đi. Tôi thật may mắn đã không bị bệ hạ xử tử vì tội lỗi đó.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Gensan, anh ấy quả là giỏi phải không ? – Iris lặng lẽ mỉm cười.<span id="more-652"></span></span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Nàng biết rồi đây có thể không bao giờ còn gặp lại chị gái. Người chị bất hạnh của nàng giờ có lẽ đã mãi mãi hạnh phúc. Nàng đã từng rất giận Prang vì buộc Hec làm gián điệp ở Serazan. Nhưng nghĩ lại, có khi nhờ vậy mà Hec và Gensan mới có cơ hội yêu thương nhau. Hec chưa bao giờ cần đến sự bảo bọc của Prang như nàng, chị ấy là một người khôn ngoan, chắc chắn sẽ hiểu lý lẽ hơn nàng. Có lẽ&#8230; Hec chưa từng và sẽ vĩnh viễn không bao giờ giận Prang.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Iris giật mình khi nhận ra trong giây lát Canary đã đến bên cạnh chỗ nàng ngồi, chàng hơi cúi người xuống, một hành động không thể hiện việc tuân thủ lễ nghi mà, thoáng chốc, Iris có cảm giác nó ẩn chứa sự quan tâm chân thành.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Quận chúa có muốn dùng chút rượu lê hảo hạng của Doxlisis không. Tôi có thể đảm bảo là nó rất ngọt ngào đấy.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Không, ta không uống rượu. – Iris vội đáp.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Ngài chắc chứ ?</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Dĩ nhiên rồi.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Canary rút ly rượu lại và đưa ra một thứ khác :</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Vậy thì chắc là ngài nên dùng thứ này.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Đó là một chiếc khăn tay. Trong lúc Iris đang bối rối chưa hiểu gì thì vị tướng quân hào hoa đã nói thêm :</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Nước mắt thiếu nữ là tinh túy của nhan sắc, như sương trên cánh hoa. Ngài đừng tiêu phí nó, thưa quận chúa.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Bấy giờ Iris mới nhận ra nước mắt đã ướt đẫm gò má mình từ lúc nào, cuối cùng thì nàng vẫn không thể ngừng khóc vì Reven&#8230; Đón lấy chiếc khăn, nàng mỉm cười buồn bã :</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Ta rất tiếc vì mình đã yếu đuối như thế này. Chỉ biết khóc. Ta thậm chí còn không dám đến trước mặt Reven để hỏi lý do thực sự&#8230;</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Ngồi yên, khóc cho hết nước mắt có khi lại hay hơn là biết đau mà vẫn nhất quyết lao vào bụi gai để cố gắng níu kéo điều gì đó vĩnh viễn đã mất đi. Vì nước mắt của bản thân ta một ngày nào đó cũng sẽ bay hết theo gió thời gian, còn gai của thiên hạ bao la này làm sao đếm hết được. Cho nên, quận chúa đừng nói bản thân yếu đuối nữa.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Ý ngài là một kẻ chỉ biết than khóc là mạnh mẽ sao ?</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Canary bật cười, dù lông mày cau lại :</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Mạnh mẽ ghê gớm đó chứ, tôi đã nói nước mắt thiếu nữ quý giá mà, tiêu phí nhiều thứ quý như vậy chỉ trong một chốc, hiển nhiên phải có « nghị lực » phi thường.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Tuy nước mắt chưa khô nhưng Iris cũng không thể ngăn mình nhoẻn miệng cười trước câu nói đùa ấy. Nét cười và nước mắt khiến đôi mắt của nàng mất đi vẻ xám u ám mà long lanh lên màu bạc óng ánh như ánh sao.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Khiến một tướng quân phải ở cạnh ta an ủi và giám sát, dù biết là do Prang lo cho ta, ta vẫn thấy phí phạm quá. Ta hẳn đã làm khó ngài nhiều, tướng Citron.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Canary. Tôi thích được gọi thế hơn. Vả lại, bệ hạ từng khen tôi có triển vọng trong nghề nhũ mẫu mà. Dù rằng, quả là&#8230; làm khó tôi thật.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Ánh mắt Canary chùng xuống cuốn đi luôn nụ cười trên môi Iris. Nhưng rất nhanh, bóng tối ấy biến mất, chàng lại cười với nàng một cách hóm hỉnh :</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Các ái thiếp của tôi sẽ nghi ngờ, ghen tuông lồng lộn lên cho mà xem. Họ vẫn thường bảo, phu quân yêu quý à, ngài cứ hay làm việc vào những giờ giấc gì đâu không à, sao mãi không được thăng làm đại tướng quân vậy. Cho nên, quận chúa đáng kính, nếu ngài trở thành nữ hoàng, xin hãy ban chức ấy cho kẻ hèn mọn này, được không ?</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Iris thoáng lạnh người khi Canary đề cập đến những vấn đề nhạy cảm như thế : ngai vàng và chức đại tướng quân. Nhưng nàng chợt hiểu, Canary đang đùa hòng giúp nàng cảm thấy nguôi ngoai dần trước những thứ liên quan đến Reven&#8230; vậy nên nàng khẽ đáp :</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Được thôi, nếu ta thành nữ hoàng.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Trái với dự đoán của Iris, Canary không cười phá lên như đáng lẽ phải thế, chàng chỉ cười rất nhẹ mà không nói gì. Thái độ ấy khiến Iris bất giác thấy dường như nàng không hề tham gia vào một trò đùa, mà tất cả đều là sự thật. Suy nghĩ này làm toàn thân nàng lạnh toát như báo điềm gở, mọi nước mắt trong người đều đông cứng lại và hơi thở bỗng chốc nặng nề.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Canary đang quay nhìn ra ngoài ô cửa kính. Tuyết đã ngớt bớt. Màn nhung huyền phủ rạng sự lộng lẫy băng giá khắp bầu trời. Ánh lửa từ những ngọn nến hắt lên khuôn mặt nhìn nghiêng của chàng, làm những hốc tối trên mặt vẻ như thêm sâu. Iris tự hỏi, con người này thực ra bao nhiêu tuổi, thực ra đã trải qua những chuyện gì. Vì sao biểu cảm lại khó lường đến vậy ?</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">&#8230;</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Đột nhiên, Iris ngỡ ngàng thốt lên :</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Citron&#8230; tại sao bóng của ngài không đổ theo hướng đối nghịch với nến ?</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Quả vậy, bóng trên mặt Canary hoàn toàn không hợp lý nếu so với hướng đặt những chân nến. Ánh sáng dường như hắt ra từ cửa sổ&#8230;</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Nhưng trước câu hỏi, vị tướng quân ấy không đáp, chỉ im lặng quay nhìn Iris. Ánh sáng ngày càng chói, bóng ngày càng sâu&#8230;</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Iris gần như bổ nhào khỏi chiếc ghế, nàng hoảng hốt chạy đến đứng bên cạnh Canary, giờ đây thứ ánh sáng kia cũng đã bao trùm lên người nàng sự huy hoàng của sức mạnh hủy diệt bạo tàn – lửa !</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Một góc cung điện Luxia đang bừng bừng cháy. Lửa rực lên, đốt tan màn tuyết phủ, hăm hở, ngút ngàn. Những lưỡi lửa hồng cam cuộn tung ôm mép gió, uốn vào không gian những chuyển động mềm mại như lụa mảnh. Ngọn lửa ngày càng phừng lên rực rỡ, như vừa ngoác miệng cười khanh khách vừa hừng hực múa điệu vũ của riêng mình.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Mất mấy giây Iris không thể bật ra lời nào. Lửa dường như đã hút hết nhiệt về phía nó làm toàn thân Iris đóng băng trong sự kinh hoàng khiếp hãi. Rồi nàng tỉnh trí ra, quay phắt lại, túm cả hai tay lên ngực áo Canary, thét lên :</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Prang ! Hãy đến cứu Prang ! Hãy cứu anh ấy !</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Đáp lại nàng chỉ có sự im lặng.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Ta ra lệnh cho ngươi, Canary Citron !</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Iris vẫn thét song rất nhanh, nàng ý thức được sự vô ích trong hành động của mình, vì vậy, lách qua người Canary, nàng lao ra cửa, vừa chạy vừa thét gọi tì nữ. Nhưng nàng chỉ đi được vài bước thì cảm thấy toàn thân không di chuyển nữa, nàng cố bước đi mà chẳng tiến thêm được chút nào. Rồi vài giây sau Iris mới lờ mờ nhận ra Canary đang ôm chặt lấy nàng từ phía sau bằng cả hai tay.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Buông ta ra ! Buông ra ngay, Citron ! Quân đâu ! Mở cửa ra ! Mau đến Luxia hộ giá !</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Tất cả đều im lìm. Hệt như ngày Jacaranda tự sát. Hệt như thế. Không khác gì. Sự hoảng loạn bị bóp nghẹt, nghiến chặt, vỡ tan nát trong câm lặng. Iris giãy giụa, gào thét. Không cách gì thoát khỏi Canary. Trên cái nền im lặng ghê người ấy, bỗng Canary gầm lên :</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Quận chúa, đã quá muộn rồi ! Bệ hạ chắc chắn đã chết rồi ! Đã chết rồi !</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Những tiếng ấy đập vào tâm trí Iris như những nhát búa ngâm trong băng tuyết. Lạnh buốt đến thấu xương. Nàng ngừng giãy giụa, từ từ quay nhìn Canary, môi mấp máy :</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Đã chết ? Sao lại là « đã chết » ?</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">&#8230;</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Citron&#8230; – Mắt Iris mở lớn, cả khuôn mặt nàng căng lên như đang bị gió lốc của số phận thổi bạt đi -&#8230; Ngài nói « đã chết » là nói ai ? Ai ? Ai ?!</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Canary cúi nhìn cô gái trong vòng tay mình, chỉ trong khoảnh khắc, sự kinh hoàng đã rút hết sắc hồng trên má nàng và dù nàng đã chịu đứng yên thì toàn thân vẫn run lẩy bẩy không thể kiểm soát được. Chàng thở dài, nói lặng lẽ song rõ ràng :</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Hoàng đế của Henki, anh trai của ngài, Prang Erokin chắc chắn đã chết rồi. Chết trước khi ngọn lửa bắt cháy. Chắc chắn là vậy.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Ta không hiểu. – Iris bật cười rồi nụ cười nhạt dần, nhạt dần&#8230; mặt nàng giờ không còn trắng bệt nữa mà càng lúc càng tái nhợt, nàng lắp bắp – Làm sao&#8230; làm sao có thể chứ ? Làm sao&#8230; Nhưng mà ngươi biết phải không Citron ?! – Một thứ ánh sáng kì lạ đốt cháy đôi mắt vị quận chúa trẻ &#8211; Ngươi đã biết trước khi đám cháy xảy ra ! Ngươi đến đây để khống chế ta, đúng không ?! Ngươi, có phải ngươi đã giết anh ấy ?!!!</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Canary buông Iris để có thể nắm chặt đôi tay đang gồng cứng của nàng, nàng không giãy giụa hỗn loạn nữa mà chỉ đang nghiến răng cố giằng tay ra trong câm lặng. Mắt nàng như bị đám cháy kia thiêu rụi thành những đốm lửa giá buốt màu bạc.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Xin quận chúa hãy bình tĩnh. Đúng vậy, tôi đã biết trước, nhưng tôi không ám hại bệ hạ, và có lẽ cũng chẳng ai làm được điều đó cả. – Nhìn sâu vào mắt Iris, chàng nhấn giọng – Đây là kế hoạch của bệ hạ. Ngài hiểu không ? Đây là điều bệ hạ muốn.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Iris choáng váng suýt ngã quỵ.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Anh ấy&#8230; muốn tự sát sao ?</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Không, thưa quận chúa. Theo tôi biết thì Prang Erokin không bao giờ tự sát. Tôi không thực sự hiểu lý do và có lẽ ngài cũng không thực sự muốn biết đâu.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Làm sao ta có thể tin&#8230; ngươi ? – Môi Iris mím lại khi nói để khỏi bật thành tiếng thổn thức. Anh của nàng đã-chết. Anh trai yêu dấu của nàng, người anh khôn ngoan nhất, ưu tú nhất, yêu thương nàng nhất đã chết ! Iris mơ hồ cảm thấy một nỗi đau thương khổng lồ đang chờ đợi để nuốt chửng nàng, thế nhưng cửa vào tim Iris bình thường phải chăng quá bé so với nó nên nỗi đau ấy vẫn quanh quẩn bên ngoài, chậm chạp rút tỉa máu trong tim nàng, chờ đợi cơ hội&#8230; Vậy nên nàng cảm thấy chập chờn như kẻ lạc vào cõi mộng, một giấc mộng hãi hùng chẳng thể nào có thực.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Vì chẳng còn cách nào khác. – Canary Citron thản nhiên trả lời, ánh mắt chàng chỉ chứa đựng một sự thông hiểu rất dửng dưng – Quận chúa, ngài không thể bị đánh bại bởi mất mát này. Bởi vì từ thời khắc này, ngài đang thở cùng nhịp với đế chế Henki.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Lời ấy giống như một lưỡi sét bất thình lình chẻ đôi không gian, một lưỡi sét khổng lồ đến mức Iris sững người. Mọi thứ bị quét sạch khỏi trái tim nàng, ngoại trừ một điều duy nhất : sự thật. Việc nàng kế vị ngai vàng đã từng là điều không tưởng, nhưng vào chính lúc này đây, nó là sự thật duy nhất và không thể chối bỏ.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Dường như đọc được những chuyển biến bên trong con người Iris, viên tướng quân kia thong thả nói tiếp :</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Rồi đây có nhiều chuyện khủng khiếp hơn ngài sẽ phải đối mặt, một mình.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Vì sao&#8230; anh ấy lại làm thế ? – Iris nói bằng một giọng rất nhỏ, rất khàn, cùng lúc nàng ngước lên nhìn thẳng vào Canary, đó lại là một đôi mắt rất sáng – Vì sao anh ấy lại chọn cái chết ?</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Không chút đắn đo, Canary đáp :</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Reven là Anastasia.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">&#8230;</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Và Iris hiểu.</span></p>
<p><em><span style="font-family:arial;">Tất cả.</span></em></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Vẻ ngập ngừng của Reven Ping ngày đầu tiên gặp nàng, vẻ đẹp, phong thái hào hoa, thầy thuốc riêng, những gì Benjin từng nói, sự hợp ý của Prang với Reven, sự ưu ái khác thường dành cho Reven, xung đột tự nhiên giữa Reven và Jacaranda, đính hôn và hủy hôn ước, công nương Porcupina&#8230;</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">&#8230;</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Họ&#8230; đã yêu nhau.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Prang Erokin của Henki và Anastasia của Porasitus đã yêu nhau.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Iris bỗng muốn bật cười. Không phải vì có gì đáng cười, cũng không phải vì niềm cay đắng. Chỉ là một vị gì đó rất nhạt lan tỏa trong sâu thẳm lòng nàng. Sự thật tàn nhẫn đến lạnh người nhưng nó cũng thật, quá thật. Bởi từ rất lâu, bất chấp mọi lời bàn tán, bất chấp mọi sự biện minh của lý trí, dù không thật lòng hiểu tại sao, song Iris đã một lòng tin vào tình yêu mà anh trai mình dành cho người con gái xa lạ ấy.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Vậy nên, hiện tại, Iris đã thấu hiểu tất cả thật dễ dàng. Vậy nên, nàng muốn bật cười. Và nàng cười, rất khẽ, trước sự sửng sốt của Canary Citron.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Tuy nhiên Canary lấy lại vẻ bình thản rất nhanh. Khi hoàng đế tiết lộ một phần kế hoạch này cho chàng nghe, chàng chỉ có thể nghĩ đến một từ duy nhất « điên rồ ». Nhưng nếu sự điên rồ ấy là ý muốn sâu thẳm trong lòng một con người như Prang Erokin thì Canary sẽ không từ nan gì mà không giúp. Bởi vì chàng đã nhìn thấy trong mắt Prang thứ ánh sáng kiên định của kẻ làm chủ cuộc đời mình, làm chủ tự do. Prang đã có sự lựa chọn thứ hai, song cũng như khi chọn Henki mà không vứt bỏ Anastasia, giờ đây, Prang cũng không hề bỏ mặc Henki. Chỉ cần nhìn vào nàng quận chúa này là hiểu.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Mọi người vẫn nói, Hecates mới là người giống anh trai nhất. Nhưng rõ ràng, kẻ có thể ngồi lên ngai vàng của đế chế rộng lớn này ngoài Prang Erokin, chỉ có thể là người con gái đang đứng trước mặt Canary : quận chúa Iris Ivneid Erokin.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">Trước suy nghĩ ấy, một nét cười thoảng qua khóe môi viên tướng quân đa tình, chàng quỳ xuống và đầy vẻ kính trọng, chàng hôn lên bàn tay mềm mại của Iris, nhẹ nhàng nói :</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">-Tôi xin đặt dưới chân ngài lòng trung thành của tôi, thưa tân nữ hoàng.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
<p><span style="font-family:arial;"><strong>End chapter 156.</strong></span></p>
<p><span style="font-family:arial;">.</span></p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/legendofporasitus.wordpress.com/652/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/legendofporasitus.wordpress.com/652/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/legendofporasitus.wordpress.com/652/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/legendofporasitus.wordpress.com/652/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/legendofporasitus.wordpress.com/652/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/legendofporasitus.wordpress.com/652/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/legendofporasitus.wordpress.com/652/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/legendofporasitus.wordpress.com/652/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/legendofporasitus.wordpress.com/652/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/legendofporasitus.wordpress.com/652/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=652&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://legendofporasitus.com/2009/11/29/legend-of-porasitus-chapter-156-part-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>105</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/b937bd4072044b8837891244ca7a8cf7?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chiemphong</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>[ Special series ] Hậu trường của Legend of Porasitus</title>
		<link>http://legendofporasitus.com/2009/11/15/special-series-h%e1%ba%adu-tr%c6%b0%e1%bb%9dng-c%e1%bb%a7a-legend-of-porasitus/</link>
		<comments>http://legendofporasitus.com/2009/11/15/special-series-h%e1%ba%adu-tr%c6%b0%e1%bb%9dng-c%e1%bb%a7a-legend-of-porasitus/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 15 Nov 2009 11:36:10 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chiemphong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Ghi chú]]></category>
		<category><![CDATA[Linh tinh]]></category>
		<category><![CDATA[ghi_chú]]></category>
		<category><![CDATA[linh_tinh]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://legendofporasitus.com/?p=647</guid>
		<description><![CDATA[Cái này là repost từ blog cũ 36o của LoP thôi.  
&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;-
.
.
Hậu trường LoP là một series đặc biệt dự định sẽ công bố bản full sau khi fic kết thúc. Những gì được post trong entry này chỉ mang tính giới thiệu sơ lược. Series có nội dung được ghi nhận từ sự [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=647&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br /><p>Cái này là repost từ blog cũ 36o của LoP thôi. <img src='http://s.wordpress.com/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> </p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;-</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>Hậu trường LoP là một series đặc biệt dự định sẽ công bố bản full sau khi fic kết thúc. Những gì được post trong entry này chỉ mang tính giới thiệu sơ lược. Series có nội dung được ghi nhận từ sự thật trong quá trình viết LoP của author Du và beta Nhóc, không hề thêm mắm muối bột canh, được viết dưới giọng văn của Nhóc và type cộng beta bởi Du.</p>
<p style="text-align:center;">.</p>
<p style="text-align:center;">.</p>
<div style="text-align:center;"><strong>Hậu trường Legend of Porasitus </strong>.<br />
<em> by Nhóc con &amp; Kẻ lãng du.</em><br />
.<br />
.</p>
<p style="text-align:center;">Bản quyền bài viết thuộc về tác giả, mọi  hình thức sử dụng đều cần phải có sự cho phép.<br />
.<br />
.<br />
.<br />
***<br />
.<br />
.</p>
</div>
<div style="text-align:center;">.</div>
<p style="text-align:center;">LoP là fic rất dài, dài đã đến 4 năm, dài từ khi tác giả học lớp 10 đến khi tác giả đậu Đại học rồi tác giả học đến năm hai Đại học, nó mới may mắn có khả năng được kết thúc. Trong quá trình 4 năm rưỡi dài đằng đẵng ấy, độ bịnh của tác giả ngày càng tăng và tăng theo cấp số nhân. Thế bạn có biết cấp số nhân là gì không ? Lấy từ điển ra mà tra đi vì nếu giải thích như Yuuko tôi sẽ phải lấy tiền của bạn, ngại lắm, cắn rứt lương tâm lắm.</p>
<p style="text-align:center;">Ấy mà quay lại LoP nào, ban đầu tác giả rất là ngây thơ, viết ra một câu chuyện fantasy đúng nghĩa. Nhưng sau đấy thì nó trở nên funny và hoang tưởng&#8230;</p>
<p style="text-align:center;">.</p>
<p style="text-align:center;"><span id="more-647"></span></p>
<div style="text-align:center;">&#8230;<br />
.<br />
.</div>
<p style="text-align:center;">Và hẳn các bạn cũng nhận ra các nhân vật chính và các nhân vật được tác giả yêu thích được một sự bảo kê vô cùng chắc chắn mà không loại keo nào có thể so sánh được (tại sao lại chắc như keo o.O?)</p>
<p style="text-align:center;">.<img title="Đọc tiếp..." src="http://legendofporasitus.wordpress.com/wp-includes/js/tinymce/plugins/wordpress/img/trans.gif" alt="" /></p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">1.  Ban đầu định để cho Canary giết cái bạn (đã quên tên) khi bạn ấy đang cãi nhau với Ana.</p>
<p style="text-align:center;">Writer : Thế bạn Canary ở đâu ra ? Dưới đất chui lên à ?</p>
<p style="text-align:center;">Beta : Đâu, sao lại dưới đất chui lên. *nghiêm túc suy nghĩ* Nhảy từ cửa sổ vào chứ ?</p>
<p style="text-align:center;">.</p>
<p style="text-align:center;">.</p>
<p style="text-align:center;">2. Bạn Writer đã quá tung hô bạn Yusan (để làm kiểng có màu ấy mà, với một sự ngây thơ trong sáng thuở ban đầu bạn ấy mới xây dựng một nhân vật hoàng tử) rằng bạn Yusan quá sức tài giỏi, quá sức thông minh, quá sức đẹp trai, lại còn có tài tiên tri nữa chứ.</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">Đến mãi sau này bạn ấy mới nghĩ ra : Thế bạn Yusan giỏi thế thì làm sao mà bạn Pra thắng được ?</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">Đây là một câu hỏi khiến tác giả rất đau lòng, đau đầu và đau tay (vì phải gõ máy). Cuối cùng, tác giả đã tìm ra một giải pháp tối ưu : Trùm bảo kê đây. Yusan phải thua! Vì đơn giản, bạn ấy không-chính-bằng-Pra.</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">Thế cho nên bạn hỏi : Tại sao bạn Yusan thua ? Bạn ấy thiếu cái gì ?</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">Thưa rằng : Bạn ấy thiếu sự bảo kê của tác giả.</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">.</p>
<p style="text-align:center;">.</p>
<p style="text-align:center;">3. Về nhân vật Canary có rất nhiều điều thú vị. Các bạn thường nói Canary rất là thương học trò, sâu sắc, tinh tế, bla bla… nhưng sự thực bạn ấy là một kẻ đồi truỵ đã truyền bá tư tưởng độc hại cho học trò của mình, cụ thể là đã khiến Abalone dẫm lên vết xe đổ của bạn ấy. Bạn ấy là sản phẩm sinh ra từ sự bịnh và phởn của tác giả không hơn không kém (trước đấy là Abalone, nhưng Canary là một mức độ tiến hoá – hay thoái hoá gì đó – cao hơn).</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">Canary còn là cánh tay phải của tác giả trong việc giải quyết những mối quan hệ bế tắc mà không có lý lẽ để giải quyết. Nói cụ thể và trắng trợn ra : giết người diệt khẩu, hay nói bình dân hơn là :quét rác.</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">Bất kì nghĩ đến việc “Ai sẽ giết cái thằng ruồi bu này cho rảnh chỗ đây?”, ứng cử viên sáng giá đầu tiên sẽ là Canary. Vì sao ? Vì mọi người đều biết sở thích của Canary là làm theo sở thích của mình. Bạn ấy giết người và thả người chả cần lý do. Thích thì cứ làm. Và, với một nhân vật như thế xuất hiện trong fic, thì đây là một nguyên nhân rất chính đáng cho những cái chết và cái sống vô cùng phi lý. Thực tế, nói ngắn gọn, Canary cũng là nhân vật được tác giả bảo kê. Hay nói cách khác, đằng sau tất cả chuyện này đều có bàn tay mờ ám của tác giả.</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">W : Ai giết thằng này chị nhỉ ?</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">B *trả lời ngay lập tức* : Canary.</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">W : Nghe cứ như quét rác ấy nhở. Khi cần Canary có.</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">B : Khi khó có Canary *lăn lộn ra cười*.</p>
<p style="text-align:center;">.</p>
<p style="text-align:center;">&#8230;<br />
.<br />
.</p>
<p style="text-align:center;">4. LoP quá dài, tác giả rất mệt mỏi và chỉ muốn nó kết thúc cho nhanh. Nỗi tha thiết này còn hơn cả độc giả đến mức tác giả phải quay sang hỏi beta.</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">W : Làm sao để em kết thúc nó ngay bây giờ?!</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">Beta : Đem mấy khẩu đại pháo bắn chúng nó đi.</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">W *há hốc mồm*</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">Beta : Chưa đủ à ? Quăng bom nguyên tử cho nhanh hơn vậy.</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">W *rớt quai hàm*</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">Beta : Thôi thì thiên thạch một phát chết cả nút.</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">W *không còn gì để nói*</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">Sau đó tác giả đã chọn một cách chính đáng để LoP nhanh kết thúc là chăm chỉ viết hơn.</p>
<p style="text-align:center;">.<br />
.</p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/legendofporasitus.wordpress.com/647/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/legendofporasitus.wordpress.com/647/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/legendofporasitus.wordpress.com/647/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/legendofporasitus.wordpress.com/647/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/legendofporasitus.wordpress.com/647/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/legendofporasitus.wordpress.com/647/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/legendofporasitus.wordpress.com/647/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/legendofporasitus.wordpress.com/647/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/legendofporasitus.wordpress.com/647/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/legendofporasitus.wordpress.com/647/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=647&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://legendofporasitus.com/2009/11/15/special-series-h%e1%ba%adu-tr%c6%b0%e1%bb%9dng-c%e1%bb%a7a-legend-of-porasitus/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>23</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/b937bd4072044b8837891244ca7a8cf7?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chiemphong</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://legendofporasitus.wordpress.com/wp-includes/js/tinymce/plugins/wordpress/img/trans.gif" medium="image">
			<media:title type="html">Đọc tiếp...</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>[ Legend of Porasitus ] Chapter 156 part 1.</title>
		<link>http://legendofporasitus.com/2009/10/12/legend-of-porasitus-chapter-156-part-1/</link>
		<comments>http://legendofporasitus.com/2009/10/12/legend-of-porasitus-chapter-156-part-1/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 12 Oct 2009 04:38:40 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chiemphong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nội dung tác phẩm]]></category>
		<category><![CDATA[nội_dung]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://legendofporasitus.com/?p=639</guid>
		<description><![CDATA[.
Chà, hơn hai tháng than khóc Pra là đủ rồi nhỉ. Giờ chúng ta hãy cùng bước vào bi kịch tiếp theo của LoP nào.
*ôm tất cả các bạn*
.
.
————————————————–
.
Lưu ý : Tôi, Kẻ lãng du, người viết Legend of Porasitus (LoP), yêu cầu không có bất kì hành động đem post các chương 152 , [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=639&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br /><p>.</p>
<p>Chà, hơn hai tháng than khóc Pra là đủ rồi nhỉ. Giờ chúng ta hãy cùng bước vào bi kịch tiếp theo của LoP nào.</p>
<p>*ôm tất cả các bạn*</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>————————————————–</p>
<p>.</p>
<p><em>Lưu ý : Tôi, Kẻ lãng du, người viết <strong>Legend of Porasitus</strong> (LoP), yêu cầu không có bất kì hành động đem post các chương 152 , 153 , 154, 155 và 156 này đến bất cứ đâu, bao gồm mọi forum, mọi blog và mọi hình thức tương tự, bất kể ở những nơi đó, phần trước của fic đã được post có phép hay không. Bất kì hành động nào sử dụng </em><em>cá chương 152 , 153 , 154, 155 và 156</em><em> của Legend of Porasitus đều bị xem là vi phạm tác quyền. Yêu cầu này chỉ bãi bỏ khi các chương trên được post lên homepage của fic – <a href="http://vnfiction.com/">Writers’ Sanctuary</a>.</em></p>
<p><em>Ngoài ra không khuyến khích việc kể trước ở những nơi post LoP nội dung của chương 152 và các chương tiếp theo được post trên blog của fic trong thời gian sắp đến (nếu có).</em></p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p><strong>Chapter 156 part 1 :</strong></p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>Ana không thể hiểu bằng cách nào mà nàng có thể cử động cơ thể đã tê cứng vì đau đớn. Nàng càng không thể hiểu ở đâu ra sức mạnh có thể khiến nàng gỡ Prang ra khỏi mình để đặt chàng nằm ngả trên chiếc trường kỉ họ đã ngồi, đã trải qua những thời khắc hạnh phúc bên nhau. Nàng chỉ muốn ngồi ở nơi ấy, ngồi bất động vĩnh viễn, chìm lấp trong nó vĩnh viễn, với Prang trong vòng tay.</p>
<p>.</p>
<p>Nhưng nàng không thể. Nàng đã hứa. Phải, nàng đã hứa với Prang, rằng nàng sẽ sống. Và còn hơn thế nữa&#8230;</p>
<p>.</p>
<p><em>« Ta muốn nàng sống, chứ không phải chỉ là không-chết. »</em></p>
<p>.</p>
<p>-Cho nên, em không thể ở đây bên chàng được. – Ana quỳ xuống và thì thầm vào tai Prang rồi nàng nhặt lấy chiếc áo choàng đen trên sàn, nhẹ nhàng phủ nó lên người chàng. Lớp vải mềm mát lạnh, rũ xuống xung quanh trường kỉ. Prang gối đầu trên lớp đệm ghế, mái tóc đen óng màu nhung, một tay vắt ngang người, bàn tay còn lại buông lơi hờ hững. Nhìn cảnh ấy, dù lòng tê dại vì nỗi mất mát vô cùng, Ana cũng không thể không mỉm cười – Chàng hãy nghỉ ngơi&#8230; tất cả đều đã qua đi&#8230;</p>
<p>.<span id="more-639"></span></p>
<p>Ana đặt lên môi Prang một nụ hôn rất khẽ. Đôi môi mới đó mà đã lạnh giá. Nụ hôn của sự chia ly vĩnh viễn, nhưng cũng là nụ hôn của một sự hòa hợp mãi mãi không còn có thể bị chia lìa. Từ nay, Prang sẽ luôn ở trong tim nàng, của riêng nàng mà thôi.</p>
<p>.</p>
<p>Thế rồi, Ana ngước nhìn. Trên chiếc bàn làm việc của Prang, chiếc tiêu bằng gỗ quý của Leon vẫn đang nằm đó, ở nơi dễ nhìn thấy nhất. Ana tiến đến, cầm nó lên. Màu gỗ óng sáng, chiếc tiêu ấy vẫn chẳng có gì thay đổi kể từ khi Leon vẫn thổi nó hàng đêm thuở nàng còn bé thơ. Prang đã đem nó về đây, một chiến lợi phẩm, một vật làm chứng, một thứ để đợi nàng đến, công chúa Porasitus xa xưa. Porasitus, Henki, Leon, Prang, tất cả, giờ đã chẳng còn ý nghĩa gì. Ana buông tầm nhìn qua ô cửa sổ, trong bóng đêm mịt mùng bão tuyết, nơi mờ xa vẫn lấp lánh những ánh đèn từ những con phố của Penla&#8230; Một cách lặng lẽ, Ana đưa đầu chiếc tiêu vào ngọn nến bên cạnh, gỗ bắt lửa nhanh chóng bừng lên sáng chói. Và cầm vật đang cháy sáng ấy trong tay, nàng đi vòng quanh căn phòng tráng lệ, châm lửa vào mọi thứ có thể cháy được. Chỉ trong giây lát, cả phòng đã bốc hỏa phừng phừng. Ana đặt chiếc tiêu đã cháy quá nửa về chỗ cũ, bàn làm việc, lửa từ nó nhanh chóng bám vào chồng sách như một kẻ đói hăm hở rồi cháy men theo mép tấm bản đồ khổng lồ vẽ toàn bộ đế chế Henki – tấm bản đồ chi chít chữ viết tay của hoàng đế.</p>
<p>.</p>
<p>Prang nằm bình thản giữa rừng hào quang của lửa rực rỡ sắc hoàng kim, ánh lửa xua tan mọi bóng đêm u ám của cái chết đang rút tỉa linh hồn chàng. Chẳng có chút sợ hãi nào, chẳng có chút e ngại nào. Như chim phượng hoàng tin chắc rằng bản thân sẽ hồi sinh trong lửa huy hoàng. Khí chất vương giả nơi hoàng đế lại một lần nữa rực cháy lên.</p>
<p>.</p>
<p>Phong thái ấy tiếp thêm cho Ana sức mạnh. Nàng phải rời khỏi đây ngay lập tức, phải rời Luxia ngay, đám cháy sẽ sớm thu hút sự chú ý của quân cảnh vệ khi nó lan đi rộng hơn. Nàng phải đi ngay, bởi giờ chẳng còn Prang che chở cho nàng nữa. Quay nhìn Prang một lần cuối rồi nàng đẩy cửa, bước ra, bỏ lại sau lưng mối hận thù đã chết, chỉ đem theo trong lòng một tình yêu bất diệt.</p>
<p>.</p>
<p>Bầu không khí mát lạnh bên ngoài hành lang vắng táp vào người nàng giống như thuộc về một thế giới khác. Ana thoáng run khẽ rồi nàng băng mình vào bóng tối của hàng lang, màn đêm nhanh chóng lấp đi hình bóng thiếu nữ xinh đẹp trong bộ váy trắng muốt như cánh hoa trà quyện hương.</p>
<p>.</p>
<p>Kể từ giây phút ấy, Anastasia vĩnh viễn chẳng còn bao giờ đặt chân đến cung điện của Henki.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>Ana không gặp một lính cảnh vệ hay tì nữ nào trong Luxia. Nàng mơ hồ hiểu ra rằng, Prang đã chuẩn bị tất cả cho cái kết cục này. Không ai có thể làm gián đoạn, không ai có thể thay đổi. Đêm nay, thực sự chỉ có mình họ bên nhau. Vì vậy, Ana thoát ra khỏi Luxia dễ dàng, phút chốc, giống như một giấc mơ, nàng thấy mình đứng giữa một con phố Penla vắng lặng. Tuyết rơi càng lúc càng dày, bóng đêm tước đi sắc trắng chỉ còn để lại cho chúng hơi lạnh buốt giá trong những con gió quất ngang bầu trời.</p>
<p>.</p>
<p>Người đó đã ở đấy đợi nàng. Ngay giữa Penla.</p>
<p>.</p>
<p>Trong màn đêm giá lạnh, màu áo cũng trắng như tuyết và mái tóc nâu phủ bóng tối sẫm màu như nhung, Yusan Solome đang đứng đợi nàng.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>Chỉ trong khoảnh khắc, khi ánh mắt hai người chạm nhau, xuyên qua gió lạnh, Yusan hiểu tất cả, như chàng đã luôn luôn hiểu.</p>
<p>.</p>
<p>Anastasia, công chúa của Porasitus tươi đẹp năm xưa, giờ đây một lần nữa lại đứng trước mặt chàng. Khuôn mặt lặng vào một nỗi mất mát sâu thẳm, thế nhưng đôi mắt nàng trong sáng. Không còn bóng mờ. Yusan hiểu rằng, Reven Ping đã chết. Sự thấu hiểu này khiến lòng chàng nhói đau. Một phần trong Ana đã chết, không chỉ là lòng căm thù, không chỉ là gánh nặng trách nhiệm &#8230; mà dường như cả ánh lửa xanh biểu hiện cho lòng tham vọng, cho ý chí quật cường cũng đã tắt. Nàng như thể đã được giải thoát từ tận đáy lòng.</p>
<p>.</p>
<p>-Vương tử&#8230; à không, bệ hạ, ngài có đem theo kiếm chứ ?</p>
<p>.</p>
<p>Giọng nói bình thản đến kì lạ của Anastasia làm Yusan thoáng giật mình. Nàng đang nhìn thẳng vào chàng, khuôn mặt xinh đẹp cũng bình thản như giọng nói. Nàng đã không hỏi vì sao chàng lại xuất hiện ở nơi này, nàng đã không cho chàng cơ hội giải thích rằng đã nghe theo những vì sao như thế nào, đơn giản là nàng đã không còn quan tâm đến đến chàng hay đến thế gian này nữa.</p>
<p>.</p>
<p>Vậy nên, Yusan mỉm cười :</p>
<p>.</p>
<p>-Có. Nàng&#8230; muốn ta giết nàng phải không ?</p>
<p>.</p>
<p>Đại tướng quân đã chết. Công chúa Porasitus cũng sẽ chết. Đôi mắt Anastasia ánh lên tất cả sự thật ấy, nhưng nàng vẫn đáp lời :</p>
<p>.</p>
<p>-Tôi đã hứa với Prang rằng tôi sẽ không kết thúc cuộc sống của mình trong nỗi đau khi mất đi chàng. Song có buồn cười không khi Prang vừa nhắm mắt, nỗi đau trong tôi lớn đến nhường kia vậy mà giờ đây, nó lại tan biến hoàn toàn. Tôi cảm thấy thật là thanh thản. – Như để chứng minh điều ấy, nàng chậm rãi nhoẻn môi cười –Nhưng mà, Porasitus cần tôi trở về, và đem sự sống trở về. Tôi không thể. Không thể tiếp tục vòng xoay này. Không chỉ vì Prang đã đổi cả sinh mạng của chàng để giúp tôi tìm ra lối thoát, mà còn vì, tôi cảm thấy đã đến lúc câu chuyện này nên kết thúc&#8230;  Chỉ có điều, tôi không thể tự sát, một khi tôi còn là công chúa Anastasia của Porasitus.</p>
<p>.</p>
<p>-Vậy nên&#8230; – Yusan giữ cho vẻ mặt mình vẻ dịu dàng nhất có thể &#8211; &#8230; nàng muốn ta giết nàng công chúa ấy ?</p>
<p>.</p>
<p>-Ngài đã nói, ngài sẽ bảo vệ tôi. – Đôi mắt đẹp của nàng ngời sáng một niềm tin chân thành.</p>
<p>.</p>
<p>Yusan muốn bật cười, nhưng lòng chàng thắt lại, không thể nào cười được. Cổ chàng như thít chặt để ngăn một tiếng kêu đau đớn. Nhưng nàng nói đúng. Vào cái này ấy ở Dahlia, chàng đã nói, chàng sẽ bảo vệ nàng&#8230; ngôi sao của chàng, tình yêu của chàng.</p>
<p>.</p>
<p>Nàng đã tìm đến chàng vào những ngày đầu dấn thân vào câu chuyện đau thương này. Giờ đây, để kết thúc nó, nàng lại đặt niềm tin vào chàng. Lần đầu tiên, Yusan nghĩ rằng, Anastasia thật là ích kỷ&#8230; nhưng lại không thể trách nàng. Làm sao chàng có thể trách khi nàng đặt vào chàng một niềm hi vọng lớn đến vậy, sau tất cả&#8230; Phải chăng đây là điều duy nhất chàng thực sự có thể làm để bảo vệ nàng ?</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>Yusan chầm chậm rút thanh trường kiếm ra khỏi lớp vỏ màu bạc, chất thép sáng lên giữa đêm tuyết mờ mịt. Anastasia đứng cách chàng chỉ mười bước chân, bất động, trong bộ váy rũ mềm mại, không có vũ khí trong tay và tất thảy ý chí đều hướng về một ước vọng duy nhất : cái chết. Không, sự giải thoát.</p>
<p>.</p>
<p>Vì vậy, chàng đã không hề run tay.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>Máu bắn thành một vệt dài trên nền tuyết trắng, Anastasia đổ ập người xuống, mái tóc màu nâu óng của nàng xõa tung và đôi mắt nàng đã nhắm. Nàng đã nhắm mắt lại vào đúng khoảnh khắc lưỡi kiếm vung lên. Không nước mắt, không nụ cười.</p>
<p>.</p>
<p>Đó sẽ vĩnh viễn là một khuôn mặt bình thản&#8230;</p>
<p>.</p>
<p>Lần đầu tiên, nàng đã có lựa chọn của riêng mình, không phải bởi nàng là công chúa hay đại tướng quân. Chỉ đơn giản là nàng đã chọn vì chính bản thân nàng.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>&#8230;</p>
<p>.</p>
<p>Màn đêm nhuộm tuyết mờ phủ xuống những bí mật lời cam kết che chở trong thinh lặng. Chỉ có Lachesis là khe khẽ mỉm cười.</p>
<p>.</p>
<p><em><strong>(to be cont.)</strong></em></p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/legendofporasitus.wordpress.com/639/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/legendofporasitus.wordpress.com/639/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/legendofporasitus.wordpress.com/639/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/legendofporasitus.wordpress.com/639/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/legendofporasitus.wordpress.com/639/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/legendofporasitus.wordpress.com/639/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/legendofporasitus.wordpress.com/639/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/legendofporasitus.wordpress.com/639/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/legendofporasitus.wordpress.com/639/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/legendofporasitus.wordpress.com/639/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=639&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://legendofporasitus.com/2009/10/12/legend-of-porasitus-chapter-156-part-1/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>51</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/b937bd4072044b8837891244ca7a8cf7?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chiemphong</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Thông báo về chapter 156.</title>
		<link>http://legendofporasitus.com/2009/10/07/thong-bao-v%e1%bb%81-chapter-156/</link>
		<comments>http://legendofporasitus.com/2009/10/07/thong-bao-v%e1%bb%81-chapter-156/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 07 Oct 2009 04:15:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chiemphong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thông báo]]></category>
		<category><![CDATA[thông_báo]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://legendofporasitus.com/?p=633</guid>
		<description><![CDATA[Chào chào mọi người *cười xởi lởi* Sau một thời gian ăn chơi bên nhà Red Castle, giờ chúng ta tạm quay về với LoP. Bi kịch là chap 156 vẫn chưa đạt được sự lòng cần có ở người viết, tuy nhiên, có lẽ nó sẽ được cập nhật vào trung tuần tháng 10, [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=633&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br /><p>Chào chào mọi người *cười xởi lởi* Sau một thời gian ăn chơi bên nhà Red Castle, giờ chúng ta tạm quay về với LoP. Bi kịch là chap 156 vẫn chưa đạt được sự lòng cần có ở người viết, tuy nhiên, có lẽ nó sẽ được cập nhật vào trung tuần tháng 10, cụ thể là tuần sau. Hi vọng vậy.</p>
<p>Ngoài ra, tôi cũng vừa cập nhật một phần nhỏ nữa vào mục <strong>Chú giải tên riêng</strong> &#8211;&gt; <a href="http://legendofporasitus.com/ten-rieng-kem-chu-gi%e1%ba%a3i/">link</a>.</p>
<p> <img src='http://s.wordpress.com/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> </p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/legendofporasitus.wordpress.com/633/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/legendofporasitus.wordpress.com/633/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/legendofporasitus.wordpress.com/633/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/legendofporasitus.wordpress.com/633/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/legendofporasitus.wordpress.com/633/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/legendofporasitus.wordpress.com/633/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/legendofporasitus.wordpress.com/633/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/legendofporasitus.wordpress.com/633/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/legendofporasitus.wordpress.com/633/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/legendofporasitus.wordpress.com/633/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=633&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://legendofporasitus.com/2009/10/07/thong-bao-v%e1%bb%81-chapter-156/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/b937bd4072044b8837891244ca7a8cf7?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chiemphong</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Thông báo</title>
		<link>http://legendofporasitus.com/2009/08/16/thong-bao/</link>
		<comments>http://legendofporasitus.com/2009/08/16/thong-bao/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 15 Aug 2009 17:38:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chiemphong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Linh tinh]]></category>
		<category><![CDATA[Thông báo]]></category>
		<category><![CDATA[thông_báo]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://legendofporasitus.com/?p=629</guid>
		<description><![CDATA[.
Sau chapter 155 dài thật dài, chúng ta lại bắt đầu thời kì nghỉ ngơi dưỡng sức để chiến tiếp chapter 156 trong thời gian ngắn sắp đến. (&#8220;ngắn&#8221; là hi vọng của bạn tác giả, nhưng chưa thể xác định cụ thể thời gian do đang edit nó và chưa thấy hài lòng).
.
Giờ xin [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=629&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br /><p>.</p>
<p>Sau chapter 155 dài thật dài, chúng ta lại bắt đầu thời kì nghỉ ngơi dưỡng sức để chiến tiếp chapter 156 trong thời gian ngắn sắp đến. (&#8220;ngắn&#8221; là hi vọng của bạn tác giả, nhưng chưa thể xác định cụ thể thời gian do đang edit nó và chưa thấy hài lòng).</p>
<p>.</p>
<p>Giờ xin thông báo ngắn gọn thôi :</p>
<p>.</p>
<p>1. Tôi vừa update mục <a href="http://legendofporasitus.com/nh%e1%bb%afng-n%c6%a1i-legend-of-porasitus-da-d%c6%b0%e1%bb%a3c-post/"><strong>Những nơi Legend of Porasitus đã được post</strong></a>, vì thế những bạn đã xin post LoP trong thời gian gần đây (theo tôi nhớ thì khoảng từ tháng 11 năm 2008 trở lại đây -___-&#8221; ) xin vui lòng vào kiểm tra thử xem có link của mình chưa. Nếu có gì sai sót báo lại để tôi bổ sung, chỉnh sửa.</p>
<p>Ngoài ra, trong thời gian sắp đến, bạn nào muốn đem LoP đi đâu xin dẫn link nơi post vào mục trên để tôi tiện update, sau lần vừa qua đi mò mấy trăm comt của LoP để lục link thực tình&#8230; bạn Du có nguy cơ bị đuối vì lười. XD</p>
<p>.</p>
<p>2. Với những bạn đang trông <strong>Red Castle</strong> thì nó vừa cập nhật chapter 21 vài phút trước. Mong được ủng hộ.</p>
<p>.</p>
<p>Well, mùa hè đã và sắp hết rồi. Hi vọng mọi người đã có một mùa hè vui vẻ. ^__^</p>
<p>.</p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/legendofporasitus.wordpress.com/629/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/legendofporasitus.wordpress.com/629/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/legendofporasitus.wordpress.com/629/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/legendofporasitus.wordpress.com/629/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/legendofporasitus.wordpress.com/629/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/legendofporasitus.wordpress.com/629/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/legendofporasitus.wordpress.com/629/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/legendofporasitus.wordpress.com/629/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/legendofporasitus.wordpress.com/629/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/legendofporasitus.wordpress.com/629/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=629&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://legendofporasitus.com/2009/08/16/thong-bao/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/b937bd4072044b8837891244ca7a8cf7?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chiemphong</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>[ Legend of Porasitus ] Chapter 155</title>
		<link>http://legendofporasitus.com/2009/08/02/legend-of-porasitus-chapter-155/</link>
		<comments>http://legendofporasitus.com/2009/08/02/legend-of-porasitus-chapter-155/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 01 Aug 2009 17:05:06 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chiemphong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nội dung tác phẩm]]></category>
		<category><![CDATA[nội_dung]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://legendofporasitus.com/?p=620</guid>
		<description><![CDATA[.
Hơi trễ so với lịch do vật lộn với css trong theme mới của LoP (nhờ tình yêu giúp cả :*) nên giờ mới post được fic, mong mọi người thông cảm. Và giờ là một trong những chapter quan trọng nhất LoP, chapter 155.
.
&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8211;
.
Lưu ý : Tôi, Kẻ lãng du, người viết Legend of [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=620&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br /><p>.</p>
<p>Hơi trễ so với lịch do vật lộn với css trong theme mới của LoP (nhờ <em>tình yêu</em> giúp cả :*) nên giờ mới post được fic, mong mọi người thông cảm. Và giờ là một trong những chapter quan trọng nhất LoP, chapter 155.</p>
<p>.</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8211;</p>
<p>.</p>
<p><em>Lưu ý : Tôi, Kẻ lãng du, người viết <strong>Legend of Porasitus</strong> (LoP), yêu cầu không có bất kì hành động đem post các chương 152 , 153 , 154 và 155 này đến bất cứ đâu, bao gồm mọi forum, mọi blog và mọi hình thức tương tự, bất kể ở những nơi đó, phần trước của fic đã được post có phép hay không. Bất kì hành động nào sử dụng </em><em>cá chương 152 , 153 , 154 và 155</em><em> của Legend of Porasitus đều bị xem là vi phạm tác quyền. Yêu cầu này chỉ bãi bỏ khi các chương trên được post lên homepage của fic – <a href="http://vnfiction.com/">Writers’ Sanctuary</a>.</em></p>
<p><em>Ngoài ra không khuyến khích việc kể trước ở những nơi post LoP nội dung của chương 152 và các chương tiếp theo được post trên blog của fic trong thời gian sắp đến (nếu có).</em></p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p><strong>Chapter 155 :</strong></p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>Khi quay trở lại phòng riêng, Prang nhận thấy hai ly rượu đã được rót đầy. Trong y phục trắng, Ana ngồi cạnh đấy, bất động, mắt nhắm nghiền, chỉ có hơi thở nhè nhẹ trên lồng ngực phập phồng là bằng chứng cho thấy nàng vẫn còn sống. Prang kín đáo khóa cửa lại, dù đấy chỉ là một hành động thừa thãi vì giờ đây, sẽ chẳng còn ai dám làm phiền họ nữa.</p>
<p>-Có chuyện gì vậy ? – Ana hỏi chiếu lệ. Vào giờ phút này, dù người vừa gõ cửa có là Yusan Solome thì nàng cũng chẳng màng.</p>
<p>-Canary thôi. – Prang chỉ đáp qua loa, ngồi xuống phía bên kia chiếc bàn, đối diện với Ana. Giữa họ, trên mặt bàn bằng gỗ nâu sẫm, hai ly rượu xếp cạnh nhau một cách cẩn thận, ngay cả mép rượu cũng đều. Rõ ràng Ana đã rất tỉ mẩn khi rót. Trông hai ly quả thực chẳng khác gì nhau cả.</p>
<p>Và cũng không có gì lọt ra khỏi sự tinh tường của Prang.</p>
<p>Chàng có thể cảm thấy hơi thở của người yêu dồn nén cho dù nàng làm ra vẻ hoàn toàn bình thường gần như hoàn hảo. Sự yên lặng chèn giữa họ như một khối chì ngàn cân, trước khi Ana mở miệng toan nói thì Prang đã cắt ngang :</p>
<p>-Ta nghĩ mình sẽ chọn ly bên trái.</p>
<p>-À&#8230; – Ana gật đầu, khuôn mặt tuyệt nhiên không có một biểu hiện gì khác thường, nàng đẩy ly rượu về phía Prang, vào khoảnh khắc cuối cùng, môi nàng thoáng nụ cười khó hiểu.</p>
<p>Không một giây ngần ngại, Prang uống cạn, nhanh đến mức dường như môi chàng không chạm đến vành ly. Rượu có vị rất chát. Ngon. Nhưng không phải loại hảo hạng đệ nhất Henki. Tuy nhiên, vị chát này đóng vai trò hoàn hảo trong việc che giấu vị của thứ đó nếu quả thực có vị &#8230; <span id="more-620"></span></p>
<p>Ana nhìn vài giọt rượu màu đỏ sẫm còn đọng lại nơi đáy ly chẳng khác gì máu tươi. Prang hạ chiếc ly xuống, mỉm cười. Đến lượt mình, nàng nâng ly lên.</p>
<p>-Đó là một trò thú vị. – Prang bỗng cất lời đúng lúc môi Ana chuẩn bị chạm vào mép ly. Nàng ngừng lại và ngước nhìn. Hoàng đế vươn tay ra, cầm lấy chiếc ly trên tay nàng, nghiêng đầu nói tiếp – Nàng thấy lọ hoa này như thế nào ?</p>
<p>Không hiểu lắm dụng ý của Prang, tuy vậy Ana vẫn nhìn theo hướng được chỉ. Ở góc bàn là một chiếc lọ nhỏ chỉ cao độ gang tay, bằng thủy tinh. Lọ được dùng để cắm những bông hoa màu tía mà Ana từng có dịp nhìn thấy chúng được trồng ở tu viện Calmus. Đây cũng là loài hoa duy nhất Prang dùng để trang trí các gian phòng riêng của mình.</p>
<p>-Là hoa&#8230;</p>
<p>-Toxicious tía, đem đến từ Calmus, hàng ngày. – Prang giảng giải – Rất đẹp phải không ? – Chàng vừa nói vừa dùng tay còn lại, kéo lọ hoa ra giữa bàn, thay vào vị trí những ly rượu ban nãy. Trước sự ngạc nhiên của Ana, Prang túm hết những cành hoa lại, lôi tuột khỏi lọ, vứt xuống thảm trải sàn. Nước vương vãi khắp bàn, sóng sánh trong lọ. Hoàn toàn trong suốt – Nàng biết đấy, chúng không làm bẩn nước bao giờ, cho dù còn tươi hay đã héo khô. Và&#8230; – Prang liếc nhìn ly rượu vẫn đang cầm trên tay, nhún vai, nghiêng chiếc ly và dòng rượu đỏ đổ thẳng xuống lọ hoa, hòa vào lượng nước sẵn có.</p>
<p>Ana há mồm kinh ngạc :</p>
<p>-Bệ hạ, chàng làm gì thế ?</p>
<p>Prang chỉ cười, không đáp. Rượu nhuộm đỏ lọ nước rồi chỉ trong khoảnh khắc, nước chuyển sang màu đen thẫm như mực. Không cần Prang giải thích, Ana cũng có thể hiểu ngay rằng, nước cắm hoa Toxicious có tác dụng nhận biết chất độc. Đó có lẽ cũng chính là lý do mà Prang ưa cắm loài hoa này trong phòng, không phải vì hoa đẹp, mà vì thứ nước có chứa nhựa của chúng có thể nhận biết những nguy cơ ám hại chàng. Ana biết rõ, bởi chính nàng đã bỏ thuốc độc mà Lazarus bào chế vào ly rượu kia.</p>
<p>-Tại sao chàng làm thế ? – Ana lạnh lùng nhìn thứ nước đã chuyển màu đen hoàn toàn trong lọ cắm hoa – Em phải giết chàng, Prang. – Nàng nhìn người yêu bằng đôi mắt xanh sâu thẳm – Em phải giết chàng, vì em là công chúa Anastasia… Nhưng mà… em yêu chàng.</p>
<p>-Cho nên nàng muốn số mệnh quyết định ? – Prang đặt chiếc ly rỗng xuống bàn – Nếu ta đoán không lầm thì nàng chỉ bỏ thuốc độc vào một trong hai ly rượu, nàng nhường ta chọn trước. Quyết định của ta cũng là sự lựa chọn của số phận. Anastasia, nàng muốn giết ta song lại không thể giết ta, phải không ?</p>
<p>Quá thông minh. Ana không biết nên phản ứng như thế nào trong tình huống này. Sự thực đúng là thế. Nàng không thể giết Prang nhưng cũng không thể không giết. Vì vậy nàng đã để cho chính Prang chọn lựa. Nếu Prang chọn ly có độc thì xem như đấy là điều không thể tránh khỏi. Còn ngược lại, thì xem như mệnh của người ấy vẫn còn, kẻ phải chết là nàng. Bởi cay đắng làm sao khi Ana hiểu rằng cho dù kết quả như thế nào, cũng chỉ có thể có một trong hai người được sống qua đêm nay…</p>
<p>-… Prang à, phải có một người chết. – Ana nói rất khẽ &#8211; Trong chúng ta nhất định phải có một người chết. Chỉ có vậy thì câu chuyện khủng khiếp này mới có thể kết thúc. Chàng đã chọn ly không có độc, số mệnh đã muốn chàng sống. Vậy thì chàng hãy sống.</p>
<p>-Nàng không muốn giết ta trả thù sao, Anastasia ? Nếu ta vẫn sống, nàng sẽ cảm thấy hạnh phúc chứ ?</p>
<p>Ana nhận thấy đôi mắt xám của Prang đang nhìn nàng rất chăm chú.</p>
<p>-Không, Prang. Nếu chàng sống, em sẽ không hạnh phúc. – Ngừng giây lát, nàng tiếp – Nếu chàng chết, cũng vậy. Em đã suy nghĩ rất nhiều. Nên hay không nên giết chàng ? Câu trả lời là nên. Vì Prang, chàng đã hủy diệt phân nửa thế giới của em, gia đình, quê hương, nhưng chàng lại là nửa còn lại. Em phải làm gì đây Prang ? Em phải giết chàng mà em lại không thể. Và số mệnh đã quyết định thay em. Chàng vẫn còn đường sống&#8230; Vậy xin đừng ngăn em kết thúc chuyện này tại đây.</p>
<p>Tuy đã chọn ly không có độc thế nhưng khi đối mặt với thái độ quyết chết của Ana, Prang có cảm giác rằng, nếu chàng chọn ly có độc thì người con gái đó cũng sẽ nhất định tuân theo cam kết mà nàng đặt ra. Nàng đã không thể hành động theo trái tim được nữa, trái tim nàng dường như đã tan vỡ thành bụi cát từ giây phút bước chân vào Luxia thực hiện nhiệm vụ trả thù này. Nàng đã lựa chọn làm theo cam kết của lý trí. Prang hiểu rằng, nếu ly rượu mà chàng lựa chọn có độc thì dù chàng nhận ra, hất đổ nó thì Ana cũng quyết giết chàng, bất chấp tất cả&#8230; Lòng Prang quặn lại, chàng cúi người về phía Ana vẫn đang ngồi, thì thầm :</p>
<p>-Nàng cũng đừng ngăn ta kết thúc chuyện này tại đây.</p>
<p>Ana mở to mắt thì một lần nữa, Prang nâng ly rượu rỗng lên, đổ chút rượu còn sót lên thân hoa Toxicious nằm trên sàn. Hầu như ngay lập tức, những đốm nước đọng nên gốc hoa chuyển thành màu đen.</p>
<p>-Nhưng&#8230; – Nàng sững sờ nhìn hoàng đế trẻ còn chàng thì mỉm cười :</p>
<p>-Phải. Ly rượu mà ta uống cũng có độc.</p>
<p>-Nhưng&#8230; không thể! – Ana đứng bật dậy – Không thể có chuyện đó! Chỉ có thể một ly có độc thôi! Em đã&#8230;</p>
<p>-Dĩ nhiên là nàng chỉ bỏ độc vào một ly, ta biết. – Prang thong thả trấn an, chàng đặt hai chiếc ly rỗng cạnh nhau rồi chậm rãi vòng qua bàn, bước đến gần Ana, hết sức từ tốn chàng nói tiếp – Vì ta mới là người tẩm độc cho cả hai chiếc ly ấy trước khi nàng rót rượu vào chúng, Anastasia à. Là ta, không phải nàng.</p>
<p>Ana chỉ còn biết mở to mắt trước lời giải thích ấy. Prang ôm nàng vào lòng, ghì thật sát, không nói thêm một lời. Ana cảm thấy tim mình như ngừng đập. Một điều khủng khiếp không thể diễn tả được đang tràn qua lòng nàng. Nàng không thể tin&#8230; không thể tin rằng Prang lại tự bỏ độc vào ly rượu đó. Không, nàng không thể tin. Prang Erokin mà nàng biết, Prang Erokin mà nàng yêu tuyệt đối không thể là kẻ chấp nhận hành vi tự sát &#8230;!</p>
<p>Người Ana run lên. Vòng tay Prang siết chặt hơn. Hơi ấm từ hai cơ thể quyện vào nhau.</p>
<p>Và Ana khóc.</p>
<p>Chỉ đơn giản là nàng khóc, khóc trước cả khi nàng có thể ý thức mà kiềm chế được. Nước mắt cứ tự tuôn trào, không cách gì ngăn lại nổi. Cả cơ thể run lên trong tiếng khóc khò khè như người nghẹn thở. Nàng khóc, nước mắt của bao năm qua bật tung khỏi mọi rào cản của lý trí tỉnh táo. Không còn là khóc cho bất cứ ai khác nữa, Ana giờ đây khóc cho chính nàng. Đúng vậy. Prang sắp chết. Prang Erokin, hoàng đế Henki, kẻ tử thù của nàng sắp chết. Chắc chắn sẽ chết. Không sai. Người đàn ông nàng yêu nhất thế gian này sắp chết. Nàng khóc không phải vì điều đó. Nàng không khóc vì Prang sắp chết, không, hoàn toàn không.</p>
<p>Đau đớn thay, Ana khóc vì nàng không thể ngăn Prang chết, cho dù chỉ là một lời nói. Phải. Nàng không thể nói ngay cả câu : <em>“Xin chàng đừng chết.&#8221;</em></p>
<p>Nàng đã là công chúa đẹp nhất thế gian, đã là đại tướng quân uy quyền nhất của đế chế hùng mạnh nhất song tất cả những thứ không ấy đều không thể giúp ích được gì vào lúc này. Tất cả những gì nàng có thể làm bây giờ chỉ là khóc cho nỗi đau đớn khủng khiếp của chính mình. Nàng chưa bao giờ nắm được số phận trong tay!</p>
<p>.</p>
<p>…</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>Cuối cùng thì tiếng khóc cũng ngừng. Ana mệt rũ người trong tay Prang. Nước mắt rồi cũng phải khô cạn. Vùi mặt vào tay người yêu dấu, nàng thì thào :</p>
<p>-Chúng ta còn bao lâu… ?</p>
<p>-Ta nghĩ là độ ba, bốn giờ&#8230;</p>
<p>Mốc thời gian ngắn ngủi cơ hồ lấy đi hơi thở của Ana. Nhưng giờ đây dường như nàng chỉ còn là một bóng ma mà ngay cả chuyện thở thực ra cũng chẳng còn quan trọng nữa. Từng cử động trở nên khó khăn như thể các khớp của nàng đã bị nỗi đau làm cho tê dại, Ana ngước lên nhìn vào đôi mắt người yêu. Đôi mắt màu xám óng ánh bạc. Chẳng có nỗi sợ hãi nào, chẳng có chút nuối tiếc nào, thậm chí không có lấy một lớp sương mờ. Thật rõ ràng, Ana nhìn thấy ở nơi ấy chỉ còn ngập tràn tình yêu.</p>
<p>Và chính tình yêu đó khơi dậy được chút sinh lực nào đấy trong cơ thể cô gái trẻ, vực nàng dậy khỏi hố sâu đau đớn. Lách khẽ tay mình khỏi vòng tay của Prang, rồi hết sức nhẹ nhàng, Ana chạm những ngón tay run rẩy của mình lên khuôn mặt hoàng đế. Làn da chàng ấm áp một cách dễ chịu giữa cái lạnh thấu xương xung quanh. Cái chạm này khiến môi Prang nhếch lên thành một nụ cười êm dịu.</p>
<p>-Sẽ không đau gì đâu. – Chàng khẽ nói, tựa hồ nhìn thấy câu hỏi đang mấp máy chưa thể cất thành lời trên môi Ana.</p>
<p>Chắc chắn là không. Prang dĩ nhiên không muốn một cái chết quằn quại song hơn hết thảy, chàng không muốn cách chết của mình khiến Ana đau đớn hơn cả bản chất thật của kết cục sau cùng. Nếu chàng đau đớn, nàng sẽ đau đớn hơn chàng.</p>
<p>Prang cảm thấy Ana thở ra một hơi rất nhẹ và họ cùng nhau ngồi xuống chiếc trường kỷ ngay bên cạnh, vẫn không rời nhau. Tuy vậy, Ana không dụi đầu vào vai Prang, thay vào đó, mắt nàng  chăm chút lần theo từng đường nét trên mặt chàng, đôi mắt không hề che giấu nỗi đau – nỗi đau đã bị kìm nén để không bật thành tiếng thổn thức.</p>
<p>-Tại sao chàng lại làm như vậy ? – Khi Ana cất giọng, chất giọng nàng không còn run rẩy nữa. Lý trí nàng đã chấp nhận.</p>
<p>Prang cười, tiếng cười trầm nhưng vang vọng.</p>
<p>-Ta có thể chắc chắn rằng đây không phải là một hành động tự sát.</p>
<p>-Không&#8230; ư ? – Mày Ana nhướn lên.</p>
<p>-Mà đây là một hành động giết chóc.</p>
<p>-&#8230; Em không thấy có gì khác nhau cả. – Ana lầm bầm nói, ánh mắt nàng vẫn đang nhìn khắp mặt Prang, dò xét và có phần ngơ ngác.</p>
<p>Prang không để ý đến lời Ana, chàng cúi xuống, môi họ áp vào nhau rất nhanh thành một chiếc hôn thật khẽ trước khi Prang cất lời, những lời nói phả hơi ấm lên ngay sát bờ môi của Ana.</p>
<p>-Hứa với ta một điều.</p>
<p>Đôi mắt của họ chìm sâu vào nhau khi những lời tiếp theo được thốt ra :</p>
<p>-Nàng phải sống.</p>
<p>Mắt Ana mở lớn hơn bao giờ hết, cùng lúc với hơi thở tuôn ra khẽ răng nàng nghe một tiếng rít. Nhưng ánh mắt kiên định của Prang không hề lay động, chàng chậm rãi lập lại :</p>
<p>-Nàng phải sống. Bởi vì chỉ khi nàng tiếp tục sống, đến một lúc nào đó, nàng sẽ vượt qua được chuyện ngày hôm nay. Còn nếu nàng&#8230;chết&#8230;</p>
<p>-&#8230; thì em sẽ kết thúc nỗi đau đó một cách nhanh chóng hơn. – Giọng Ana vang lên đượm màu cay đắng. Phút chốc Prang lại thoáng thấy chút gì đó của đại tướng quân Reven trong đáy mắt màu lam sẫm của nàng. Chàng mỉm cười song khi nói tiếp thì chẳng còn nét cười nào trên mặt chàng cả :</p>
<p>-Có lẽ. Nhưng nàng sẽ kết thúc cuộc sống này một cách đau đớn&#8230; vì ta. Ta không muốn như vậy.</p>
<p>-Vì thế chàng muốn em sống và chịu đựng nó sao ? – Lệ lại ngấn vòng quanh khóe mắt Ana.</p>
<p>-Ta muốn nàng sống, chứ không phải chỉ là không-chết. Nàng hiểu ý ta mà, phải không ?</p>
<p>Ana muốn nói « không » nhưng nàng hiểu, chẳng có gì lọt qua mắt Prang được. Những ngón tay Prang siết lại quanh bàn tay của nàng, tha thiết, nhiều nỗi đau chia lìa hơn bất cứ biểu hiện nào khác. Nàng mím chặt môi, không thể khóc nữa song cảm giác khó chịu vẫn cuộn lên thành từng đợt trong lòng. Hít một hơi sâu, nàng nêu câu hỏi :</p>
<p>-Vậy&#8230;còn Henki ?</p>
<p>Trong khoảnh khắc, khuôn mặt Prang như tạc từ cẩm thạch, mọi cảm xúc đông cứng lại. Không nghi ngờ gì nữa, cái tên ấy làm chàng đau, thực sự đau. Ana cảm thấy cả thân người Prang căng lên như cố gắng kiềm chế nỗi đau ấy. Và nàng hiểu chỉ có một cố gắng thần kì mới có thể khiến chàng nở được một nụ cười :</p>
<p>-Ta đã làm hết những gì cần thiết cho Henki.</p>
<p>-Chàng không sợ sau khi&#8230; – Ana liếm môi để đẩy từ ngữ trôi qua cái cổ họng khô khốc của nàng &#8211; &#8230; em sẽ thúc quân nổi loạn&#8230;</p>
<p>Mắt Prang nheo lại, song chàng chỉ bình thản đáp :</p>
<p>-Không thể. Ta đã xem xét tất cả các khả năng tập hợp một lượng quân đủ lớn để nổi loạn tại Penla này và rõ ràng nàng đã không thể thực hiện điều đó. Ta đã vô hiệu hóa tất cả khả năng rồi.</p>
<p>-Kể cả việc kẻ kế vị có thể bị ám sát ?</p>
<p>Prang không ngăn một tiếng cười ngắn, dễ chịu, thoát ra :</p>
<p>-Canary đang ở cạnh Iris. Chừng nào Canary còn ở đó, Iris còn an toàn. Nàng hiểu rõ điều này cũng như ta vậy.</p>
<p>Một cách chậm rãi, Ana đặt một tay mình lên ngực Prang, nơi những nhịp đập của trái tim chàng vẫn đang đều đặn vang lên, nàng nhìn theo bàn tay mình giây lát rồi ngẩng lên nhìn vào mắt chàng, nàng nói từng chữ :</p>
<p>-Em sẽ không làm hại Iris.</p>
<p>Mắt Prang chùng xuống, màu xám bạc lấy lại vẻ sinh động dịu dàng, chàng nâng tay nàng lên và hôn khẽ lên đó :</p>
<p>-Cảm ơn nàng&#8230;</p>
<p>Ngừng lại chỉ trong khoảnh khắc, hoàng đế lặng lẽ nói tiếp :</p>
<p>-Ta đã làm hết những gì cần thiết cho Henki. Ta đã từng vứt bỏ tình yêu của mình vì niềm vinh quang cho đế chế này. Ta đã chọn. Và giờ ta lại chọn&#8230;</p>
<p>Sau đó, Prang buông tay Ana ra và một lần nữa, ôm lấy nàng vào lòng, vùi mặt vào những lọn tóc nâu mang hương thơm dìu dịu. Chàng sẽ nhớ mùi hương này, Prang thầm nghĩ. Chàng cũng sẽ nhớ ánh mắt này, bàn tay này, khóe môi này, chàng sẽ nhớ tất cả. Phải, chàng sẽ chẳng bao giờ quên nếu quả thực có một thế giới sau khi chết, chàng sẽ ở đó, nhớ đến nàng, đợi nàng. Cuộc sống ở nơi ấy, nếu có, chàng sẽ chỉ hướng về duy nhất nàng mà thôi. Và khi nàng cuối cùng sẽ đến bên chàng, họ sẽ bắt đầu lại tất cả theo một cách đúng đắn hơn. Còn nếu phía sau cái chết chỉ có hư không, thì Prang sẽ tan biến và chàng hi vọng, mình đã mang đi nỗi bất hạnh của người chàng yêu cùng tan biến đi&#8230;</p>
<p>Họ không nói gì suốt một khoảng thời gian sau, giờ đây dường như mọi lời nói đều là vô nghĩa. Cận kề cái chết, cận kề cái vạch mốc nghiệt ngã sinh ly tử biệt, đáng lẽ nỗi đau phải thật đáng sợ, đáng lẽ nó phải bóp nát trái tim những kẻ yêu nhau tha thiết. Thế mà lúc này thật kì lạ, Ana có thể thả lỏng người trong vòng tay Prang, lắng nghe hơi thở của chàng, ghi nhớ nhịp đập của trái tim chàng&#8230; Lần đầu tiên sau chừng ấy năm, họ đạt đến sự hòa hợp không gì có thể chia rẽ được nữa. Chẳng còn bí mật nào, cũng chẳng còn mưu mô toan tính, cái chết như một thứ ánh sáng thanh tẩy, rọi sáng bừng lên những ngóc ngách nhỏ nhất, quét sạch những thứ khác đi, Henki, Porasitus, những oán hận, mọi thứ đều đã xong rồi. Prang đã nhẹ nhàng gỡ gánh nặng ngàn cân khỏi vai nàng.</p>
<p>Bằng chính sinh mạng của chàng.</p>
<p>Bởi vì chàng yêu nàng. Yêu nàng. Rất yêu nàng.</p>
<p>-Có gì vui à ? – Giọng Prang vang lên sau khoảng thời gian yên bình kéo dài. Giọng chàng bình thản, gần gũi, khó có thể tin đó là giọng của Prang Erokin, hoàng đế Henki, càng khó nhận ra đó là giọng của một người đang đi dần vào cõi chết.</p>
<p>Ana hơi nhích người chỉ đủ cho trán nàng chạm vào cằm Prang, chàng cúi xuống hôn lên vầng trán ấy một cái hôn nhẹ và trìu mến.</p>
<p>-Em yêu chàng.</p>
<p>Prang thở ra, chàng đưa tay nâng cằm Ana lên để mắt họ gặp nhau. Rồi chàng rút ra một thứ từ bàn tay trái của mình.</p>
<p>-Nó không phải một thứ thực sự quý giá, nó cũng chẳng chứa đựng một chút quyền lực gì, kể cả&#8230; sự ràng buộc. – Chàng nói khẽ, nâng tay nàng lên – Nhưng nó sẽ giúp nàng nhớ đến ta.</p>
<p>Chiếc nhẫn mảnh có đính một viên đá màu bạc kì đeo vào ngón giữa của Ana, tuy không vừa khít nhưng rất đẹp. Nàng cúi nhìn nó, hơi lạnh của kim loại để lại một ấn tượng đặc biệt trên làn da nãy giờ được Prang sưởi ấm của nàng.</p>
<p>-Em không cần bất cứ thứ gì để gợi nhớ đến chàng&#8230; – Ana cuối cùng trả lời.</p>
<p>Prang nhướn mày lên, rồi từ từ hiểu ra ý nàng, chàng bật cười, khẽ lắc đầu :</p>
<p>-Không.</p>
<p>Ana chẳng đáp, nàng chỉ im lặng chờ đợi cho đến khi Prang buộc phải mở lời lần nữa, lần này cương quyết hơn :</p>
<p>-Không. Ta đã nói rồi. Nó không chứa đựng bất cứ quyền lực gì, kể cả sự ràng buộc. Anastasia, ta sẽ không &#8230; cầu-hôn nàng. Đã quá muộn rồi. Không thể.</p>
<p>-Vậy thì em sẽ không nhận món quà này. Nó chẳng có ý nghĩa gì cả.</p>
<p>-Điều đó không có nghĩa là nàng áp đặt cái ý nghĩa kia lên nó&#8230; Không, nàng đừng để cảm xúc lấn át như vậy. Đã quá muộn rồi, ta không thể tước đoạt tự do của nàng&#8230;</p>
<p>-Nói đi, Prang. – Ana nhấn từng chữ, chẳng màng những gì chàng nói – Nói đi. Và em sẽ nói « vâng ».</p>
<p>Sự quyết tâm của nàng làm chàng sửng sốt. Mím môi lại cân nhắc giây lát rồi Prang đưa tay vuốt lên má nàng :</p>
<p>-Nàng&#8230; thực sự muốn sao ?</p>
<p>Ana gật đầu, chỉ đơn giản là một sự xác nhận.</p>
<p>-Nhưng ta chẳng có gì để cho nàng cả&#8230;</p>
<p>Đến lượt Ana bật cười :</p>
<p>-Prang Erokin mà thiếu tự tin sao ? Điều đó thực sự làm người ta ớn lạnh đấy, chàng biết không ?</p>
<p>Nhưng khi nhận ra bóng mờ lướt qua đôi mắt xám bạc của người yêu, nàng thôi cười, dịu dàng chạm vào chàng như chàng đã chạm vào nàng :</p>
<p>-Phải, chàng chẳng còn gì cả, chỉ còn tình yêu thôi. Chàng có đồng ý trao nó cho em mãi mãi không ?</p>
<p>-Bây giờ giống như là ta đang được cầu hôn chứ không phải ngược lại. – Prang đảo mắt, ánh mắt chàng trong sáng trong một câu đùa đơn thuần, trông chàng trẻ hơn rất nhiều so với thường lệ &#8211; Vả lại, tình yêu đó ta đã trao cho nàng mãi mãi rồi.</p>
<p>-Em cần bằng chứng để gợi nhớ.</p>
<p>-Nàng không cần gì để gợi nhớ về ta nhưng nhất quyết phải có thứ gì đó gợi nhớ về tình yêu của ta sao ?</p>
<p>Ana không trả lời câu hỏi vì nàng biết không cần thiết. Nàng chỉ đợi. Prang cũng chẳng cười nữa, nét mặt đằm lại. Rồi chàng nói rất khẽ, gần như là thì thầm :</p>
<p>-Nàng có đồng ý trở thành vợ của ta không, Anastasia ?</p>
<p>Đó là một lời nói đơn giản. Thậm chí từng chữ trong đó đều có thể đoán trước. Nó quen thuộc đến mức bất cứ ai cũng có thể nói nó quá nhàm chán. Nhưng những kẻ đang yêu không nghĩ vậy. Những lời như chứa sức mạnh thiêng liêng mà chỉ tình yêu mới có thể tạo ra. Hơi ấm của nó mơn man trên da Ana như làn gió ấm áp nhất của mùa xuân.</p>
<p>-Vâng.</p>
<p>Prang cười vang, tiếng cười giòn và thoải mái rồi nó cũng tắt nhanh như khi nó đến. Chàng giữ mặt Ana bằng cả hai tay rồi rất dịu dàng, đặt một nụ hôn lên môi nàng. Sau một lúc, chàng nói, vẻ hài hước :</p>
<p>-Ta rất tiếc, nhưng nếu&#8230; ta hôn nàng nhiều hơn thì có thể còn chút độc chất nào trong miệng ta sẽ&#8230;</p>
<p>Tim Ana nhói lên, song nàng giữ cho mình mỉm cười :</p>
<p>-Em hiểu mà, Prang.</p>
<p>Nàng đưa tay viền quanh đôi môi chàng, nhẹ nhàng nói :</p>
<p>-Em hứa.</p>
<p>Prang ngay lập tức hiểu câu nói nghĩa là gì. Chàng gật đầu, một lần nữa lại ôm lấy nàng và Ana thu mình lại, tựa hồ muốn chìm lấp vĩnh viễn trong niềm hạnh phúc này. Vĩnh viễn.Vĩnh viễn. Họ lại ngồi yên lặng một lúc trong khi Prang mân mê chiếc nhẫn trên ngón tay người yêu dấu – người mà chẳng cần sự ban phúc chính thức nào, giờ đây trái tim nàng đã thuộc về chàng mãi mãi cũng như trái tim chàng thuộc về nàng. Mãi mãi.</p>
<p><em>Mãi mãi</em>&#8230; một từ thật là xót xa, mà cũng gợi nhiều hạnh phúc biết bao&#8230;</p>
<p>Khoảng thời gian ấy lặng lẽ trôi qua, đôi lúc họ trò chuyện. Chẳng có gì liên quan đến Henki hay Porasitus hay bất kì đất nước nào khác, bất kì ai khác. Họ chỉ nói về chính họ, về những hiểu lầm quá khứ mà giờ đây họ xem như trò đùa buồn cười, về những gì họ ước mong cho tương lai bất chấp hiện tại, và đôi khi chỉ đơn giản là những lời vô nghĩa đầy yêu thương. Gió lạnh rít ngoài ô cửa và tuyết rơi trắng trời nhưng chẳng ai để ý cả. Chưa bao giờ Prang thả lỏng mình như vậy kể từ khi chàng ý thức được vị trí của mình giữa cuộc đời. Mọi cảm xúc tươi đẹp trôi qua êm đềm và thong thả tưởng chừng chẳng bao giờ có thể kết thúc được. Tình yêu của họ quá nồng cháy. Tình yêu của họ quá to lớn. Nó phủ ngập không gian này, nó thổi bùng lên những giấc mơ mà họ biết chẳng bao giờ có thật. Nhưng những giấc mơ ấy lại đủ lớn để khiến cảm giác hạnh phúc nó mang tới thật đến không ngờ.</p>
<p>Và rồi Prang nói :</p>
<p>-Có lẽ gần sáng rồi. Ta bắt đầu buồn ngủ. Buồn ngủ khi đang ở cạnh người vợ mới cưới, thật là kém lãng mạn phải không ?</p>
<p>Ana giữ cho những ngón tay của mình không trở nên run rẩy khi nàng vuốt một lọn tóc đen mượt khỏi vầng trán Prang.</p>
<p>-Vậy chàng hãy ngủ đi.</p>
<p>-Ừ. – Đôi mắt màu xám ánh bạc vẫn tràn đầy sinh khí khi nhìn xuống nàng. Ana soi bóng mình trong đó, nàng thấy tất cả những gì đã trải qua. Lần đầu tiên ánh mắt này ghi dấu trong cuộc đời nàng khi nàng mười lăm tuổi. Phải, chính ánh mắt này đây là thứ đánh dấu người đàn ông định mệnh của riêng nàng. Prang Erokin. Cái tên mà nàng căm hận. Cái tên mà nàng yêu thương. Căm hận và yêu thương dường như là tất cả cuộc sống của nàng, giống như là Prang Erokin vậy.</p>
<p>-Ta yêu nàng. Ta rất yêu nàng, rất yêu nàng, Anastasia&#8230; – Prang cứ lặp lại những lời đó cho đến khi Ana ngăn lại bằng những nụ hôn trên khắp khuôn mặt chàng.</p>
<p>-Em cũng yêu chàng, rất yêu chàng, Prang. – Nàng cười. Khuôn mặt đẫm lệ. Nàng chẳng thể ngăn mình đừng khóc. Nàng chỉ có thể cố gắng mỉm cười.</p>
<p>Prang cũng cười, nụ cười khinh bạc không suy chuyển đem đến cho chàng cái vẻ gì đó rất vương giả, đầy kiêu hãnh, vẻ của một người làm chủ số phận của mình. Lặng lẽ, chàng vùi mặt vào cánh tay của Ana, thở ra một hơi dài, ngước lên nhìn đôi mắt xanh lam lấp lánh đang khóc vì mình, chàng dịu dàng nói :</p>
<p>-Hẹn gặp lại nàng, vợ yêu dấu của ta.</p>
<p>-Hẹn gặp lại&#8230; Em yêu chàng. – Ana cảm thấy giọng mình vỡ toang vì nước mắt. Nhưng nụ cười vẫn kiên trì bám trên môi nàng cho đến khi &#8230; Prang nhắm mắt.</p>
<p>Prang nhắm mắt. Prang đã ngủ.</p>
<p>Chàng chẳng còn bao giờ thở nữa. Chẳng còn bao giờ nữa.</p>
<p>Đôi mắt xám bạc ấy đã mãi mãi nhắm lại rồi. Mãi mãi. Mãi mãi cũng như tình yêu của họ vậy. Tất cả đều là mãi mãi.</p>
<p>Nước mắt Ana vẫn chảy tràn, nụ cười vẫn dịu dàng trên môi. Nàng muốn gào lên nhưng không thể. Prang nằm đó, trong vòng tay nàng, cơ thể vẫn còn ấm, những lọn tóc lòa xòa. Tay chàng vẫn nắm nhẹ lấy tay nàng – bàn tay đeo nhẫn.</p>
<p><em>Prang của nàng&#8230; Prang của nàng&#8230; Ôi, Prang của nàng&#8230;!</em></p>
<p>.</p>
<p>.</p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/legendofporasitus.wordpress.com/620/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/legendofporasitus.wordpress.com/620/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/legendofporasitus.wordpress.com/620/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/legendofporasitus.wordpress.com/620/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/legendofporasitus.wordpress.com/620/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/legendofporasitus.wordpress.com/620/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/legendofporasitus.wordpress.com/620/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/legendofporasitus.wordpress.com/620/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/legendofporasitus.wordpress.com/620/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/legendofporasitus.wordpress.com/620/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=620&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://legendofporasitus.com/2009/08/02/legend-of-porasitus-chapter-155/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>75</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/b937bd4072044b8837891244ca7a8cf7?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chiemphong</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Bạn bắt đầu đọc Legend of Porasitus từ bao giờ ?</title>
		<link>http://legendofporasitus.com/2009/07/11/b%e1%ba%a1n-b%e1%ba%aft-d%e1%ba%a7u-d%e1%bb%8dc-legend-of-porasitus-t%e1%bb%ab-bao-gi%e1%bb%9d/</link>
		<comments>http://legendofporasitus.com/2009/07/11/b%e1%ba%a1n-b%e1%ba%aft-d%e1%ba%a7u-d%e1%bb%8dc-legend-of-porasitus-t%e1%bb%ab-bao-gi%e1%bb%9d/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 11 Jul 2009 04:10:45 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chiemphong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Ghi chú]]></category>
		<category><![CDATA[Linh tinh]]></category>
		<category><![CDATA[Thăm dò]]></category>
		<category><![CDATA[linh_tinh]]></category>
		<category><![CDATA[nội_dung]]></category>
		<category><![CDATA[thăm_dò]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://legendofporasitus.com/?p=592</guid>
		<description><![CDATA[.
Bài viết đây cũng nằm trong nhóm bài viết chạy nạn từ blog 360 qua, thông cảm, bạn Du hay có màn nước đến mồm mới nhảy -___-
Tuy cũng có thể đưa bài vào mục Lưu trữ hay Tản mạn gì đó nhưng thiết nghĩ đề tài này cũng thú vị nên mạn phép post [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=592&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br /><p>.</p>
<p>Bài viết đây cũng nằm trong nhóm bài viết chạy nạn từ blog 360 qua, thông cảm, bạn Du hay có màn nước đến mồm mới nhảy -___-</p>
<p>Tuy cũng có thể đưa bài vào mục Lưu trữ hay Tản mạn gì đó nhưng thiết nghĩ đề tài này cũng thú vị nên mạn phép post hẳn ra trang chính. Dĩ nhiên mục đích ban đầu là lưu trữ cho nên bài viết này cũng sẽ kèm theo các comt đem qua từ 360. <img src='http://s.wordpress.com/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> <span id="more-592"></span></p>
<p>.</p>
<p><em><strong>Trích :</strong></em></p>
<blockquote><p><span style="font-size:x-small;">Từ năm 2004 khi <strong>Legend of Porasitus</strong> được post lên mạng lần đầu tiên đến nay đã 4 năm. Có nhiều người đã đọc nó nhưng cũng có rất nhiều người đã rời khỏi nó. Tớ đã từng thấy nhiều cái tên quen thuộc theo sát fic rồi một ngày kia những cái tên ấy biến mất để thay vào những cái tên mới. Và rồi những cái tên mới lại thành quen thuộc. Nhiều người đã đến và đi trong thời gian 4 năm đó và phần lớn trong số ấy tớ không còn cách nào liên lạc với họ nữa.</span></p>
<p><span style="font-size:x-small;">Ngay cả blog này, cũng có rất nhiều người đọc LoP từ khoảng thời gian đầu không biết về nó, bởi tớ không thể báo cho họ biết. Hoặc, cũng có rất nhiều người trong số đó chỉ im lặng đọc chứ không hồi đáp cho các entry.</span></p></blockquote>
<p>.</p>
<p>Giờ xem lại entry trên ở blog 360, rất có cảm giác mọi người điểm lại quá trình đọc LoP của bản thân. Ở các trang post LoP, lâu lâu lại có bạn vào than là đã bỏ mấy đêm thức trắng để đọc hết cả trăm chap của LoP, nghĩ lại, thật là đáng phục. Bản thân người viết còn chưa bao giờ đọc hết toàn bộ fic này một mạch liên tục. Nói chung bất kể là bỏ cả đêm trắng để đọc LoP hay nhấm nháp nó từ từ đều đặn thì việc mọi người theo nó đến ngày hôm nay đã đủ làm tôi thấy mình thật là may mắn rồi. Không có sự động viên và mong ngóng từ các bạn, có lẽ tôi đã không có đủ nghị lực mà đi một quãng đường dài như vậy cùng LoP. Cho nên dù bạn là ai, một người bạn quen từ trước, một người vì đọc LoP mới quen hoặc một người đọc thầm lặng chưa từng lên tiếng tôi cũng thực sự cảm ơn rất nhiều vì những sự ủng hộ đã có.<br />
.<br />
Sau đây là hình chụp các comt bên 360 đem qua, ban đầu chỉ định repost như trước nhưng nghĩ lại, chụp thì nhìn có không khí hơn, mà ảnh chụp thì không post ở comt được nên kèm luôn vào đây. *cười*<br />
.<br />
.</p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;"><img class="aligncenter" src="http://legendofporasitus.files.wordpress.com/2009/07/lop-comt-full_resize.jpg?w=450" alt="pix" /></p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/legendofporasitus.wordpress.com/592/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/legendofporasitus.wordpress.com/592/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/legendofporasitus.wordpress.com/592/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/legendofporasitus.wordpress.com/592/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/legendofporasitus.wordpress.com/592/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/legendofporasitus.wordpress.com/592/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/legendofporasitus.wordpress.com/592/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/legendofporasitus.wordpress.com/592/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/legendofporasitus.wordpress.com/592/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/legendofporasitus.wordpress.com/592/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=592&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://legendofporasitus.com/2009/07/11/b%e1%ba%a1n-b%e1%ba%aft-d%e1%ba%a7u-d%e1%bb%8dc-legend-of-porasitus-t%e1%bb%ab-bao-gi%e1%bb%9d/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>20</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/b937bd4072044b8837891244ca7a8cf7?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chiemphong</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://legendofporasitus.files.wordpress.com/2009/07/lop-comt-full_resize.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">pix</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Thông báo về chapter 155 &amp; Cái kết của Legend of Porasitus</title>
		<link>http://legendofporasitus.com/2009/07/10/thong-bao-v%e1%bb%81-chapter-155-cai-k%e1%ba%bft-c%e1%bb%a7a-legend-of-porasitus/</link>
		<comments>http://legendofporasitus.com/2009/07/10/thong-bao-v%e1%bb%81-chapter-155-cai-k%e1%ba%bft-c%e1%bb%a7a-legend-of-porasitus/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 10 Jul 2009 14:41:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chiemphong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thông báo]]></category>
		<category><![CDATA[Thăm dò]]></category>
		<category><![CDATA[thông_báo]]></category>
		<category><![CDATA[thăm_dò]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://legendofporasitus.com/?p=589</guid>
		<description><![CDATA[.
Chào mọi người, thời gian qua bạn Du bận rộn may vá phấn đấu làm vợ ngoan người yêu giỏi nên ít tham gia thế giới fic (thực ra cũng mới post shortfic mới bên vnfiction tên là &#8230; ý, xin lỗi, dẹp, dẹp quảng cáo qua nào XD ).  Nay viết bài đây, tựa [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=589&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br /><p>.</p>
<p>Chào mọi người, thời gian qua bạn Du bận rộn may vá phấn đấu làm vợ ngoan người yêu giỏi nên ít tham gia thế giới fic (thực ra cũng mới post shortfic mới bên vnfiction tên là &#8230; ý, xin lỗi, dẹp, dẹp quảng cáo qua nào XD ).  Nay viết bài đây, tựa đề nhìn thật hoành tráng, mục đích một phần là để lưu trữ lại một số comt về đề tài này trong blog cũ của fic bên 360. Dù gì cũng sắp đóng cửa mà. Nội dung bên đó đã chuyển qua plus hết rồi nhưng comt thì đành thủ công khuân vác vậy. Nói thật là, bạn Du có thói quen mỗi khi bi kịch thì đi đọc comt của mọi người để hồi phục năng lượng thiếu nữ. &#8216;___&#8217; v</p>
<p>Bên 360 hồi đó, có một topic khảo sát ý kiến mọi người về kết của LoP và entry ấy là một trong số ít entry chưa hoặc không được chuyển qua wordpress này. Nay xin đưa lên vài comt tham khảo để có gì cùng bàn luận cho vui. Thực ra, comt lưu trữ thì đã có page riêng tuy nhiên, để ở ngoài này cũng hay vì đề tài trên có vẻ hợp với tình hình fic hiện tại. Bởi dù sao thì, <strong>chapter 155</strong>, như đã nói ngoài yahoo với một số ít bạn đọc, <strong>sẽ được post nội trong mùa hè 2009, sớm là tháng 7, muộn là tháng 8</strong>. <span id="more-589"></span>Đây thực sự là một chapter cực kì dài và vô cùng quan trọng, thậm chí là chapter trọng yếu nhất nhì toàn bộ fic, do đó, để tránh gây loãng cảm xúc của mọi người khi đọc, <strong>chapter 155 sẽ không được post tách ra dưới dạng part</strong> như những chapter trước đó. Vâng, nghĩa là sẽ post liền trong một bài viết duy nhất. Mong được tiếp tục ủng hộ, đặc biệt là cho chapter 155, chapter đầu tiên của LoP khiến người viết sau khi viết xong đã khóc. <img src='http://s.wordpress.com/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> </p>
<p>.</p>
<p>Quay về với chủ đề ngày hôm nay là cái kết của <em>Legend of Porasitus, </em>xin repost lại entry của blog bên 360 có tên :</p>
<p>.</p>
<p><span> </span></p>
<dl>
<blockquote><dt><strong>Bạn mong muốn gì ở cái kết của Legend of Porasitus ?</strong></dt>
</blockquote>
</dl>
<p>.</p>
<p><span style="font-size:x-small;">Trong thời gian qua, trên các diễn đàn post LoP và ngay trong blog này, tớ thấy khá nhiều bạn bàn về cái kết của nó. Nhiều ý kiến, nhiều dự đoán, nhiều mong muốn, tớ hiểu. Hôm nay, điều tớ muốn đề cập trong entry này là những mong muốn.</span></p>
<div style="text-align:center;"><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:x-small;"><span style="font-weight:bold;font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;">Các bạn có thể comt, nói lên cho tớ biết các bạn mong muốn điều gì ở cái kết của Legend of Porasitus không ?</span></span></span></div>
<p><span style="font-size:x-small;"><br />
Tớ nói &#8220;<strong>mong muốn</strong>&#8220;, <em>không phải &#8220;dự đoán&#8221;, không phải &#8220;góp ý&#8221;</em>, ha.</span></p>
<p>Mong muốn ấy có thể không hề logic với tất cả những gì đã có trong các chương vừa qua, có thể rất lạ lùng, v.v&#8230; Đó chính là cái tớ mong được biết. Đúng vậy. Điều tớ mong được biết là những gì các bạn muốn có ở LoP <em>không phải bằng lý trí, suy luận</em>, mà <strong>bằng tình cảm</strong> mà các bạn dành cho nó cũng như các nhân vật trong nó.</p>
<p>Bạn mong kết cục như thế nào, Ana và Prang ra sao, không chỉ thế, còn các thứ khác nữa, chỉ cần bạn mong muốn, xin hãy nói ra cho tớ biết.</p>
<p>Tuy nhiên, điều này hoàn toàn <strong>không có nghĩa là tớ sẽ viết một cái kết theo ý số đông </strong>(nếu có). Và tớ xin khẳng định chắc chắn là <strong>tớ đã có một cái kết cụ thể cho LoP</strong>. Tất cả những gì tớ muốn là là lắng nghe ý kiến từ mọi người, xem xét phần kết của bản thân, cân nhắc, chỉnh sửa nếu cần. Tất cả chỉ để có một cái kết tương đối có thể làm tớ hài lòng khi chấm dứt câu chuyện này. Có điều, &#8220;hài lòng&#8221; của tớ có nhiều nghĩa lắm nha. <img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/16.gif" alt="" /></p>
<p>Cuối cùng, mong các bạn sẽ nhiệt tình nói lên mong muốn của bản thân cho câu chuyện mà các bạn đã bỏ công theo dõi suốt thời gian qua.</p>
<p>.</p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/legendofporasitus.wordpress.com/589/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/legendofporasitus.wordpress.com/589/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/legendofporasitus.wordpress.com/589/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/legendofporasitus.wordpress.com/589/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/legendofporasitus.wordpress.com/589/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/legendofporasitus.wordpress.com/589/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/legendofporasitus.wordpress.com/589/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/legendofporasitus.wordpress.com/589/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/legendofporasitus.wordpress.com/589/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/legendofporasitus.wordpress.com/589/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=589&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://legendofporasitus.com/2009/07/10/thong-bao-v%e1%bb%81-chapter-155-cai-k%e1%ba%bft-c%e1%bb%a7a-legend-of-porasitus/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>36</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/b937bd4072044b8837891244ca7a8cf7?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chiemphong</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/16.gif" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>[ Review ] Jacaranda &#8211; Vợ của một hoàng đế</title>
		<link>http://legendofporasitus.com/2009/06/19/review-jacaranda-v%e1%bb%a3-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-hoang-d%e1%ba%bf/</link>
		<comments>http://legendofporasitus.com/2009/06/19/review-jacaranda-v%e1%bb%a3-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-hoang-d%e1%ba%bf/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 19 Jun 2009 15:34:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator>chiemphong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Review]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://legendofporasitus.com/?p=586</guid>
		<description><![CDATA[. 
Ta yêu Người.
 
.
Yêu Người. Yêu Người. Yêu Người.
.
 
Nhưng, Người không yêu ta… !
.
.
&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;
.
.
.
 
 
 
 
 
 
Mỗi khi tưởng tượng về nhân dạng của cô ta tôi thường nghĩ đến một đêm trăng đỏ quạch như máu, người con gái trong giáp trụ lộng lẫy đứng trên đỉnh núi đá [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=586&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br /><div style="text-align:left;"><span style="font-size:x-small;">. </span></div>
<p>Ta yêu Người.</p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Yêu Người. Yêu Người. Yêu Người.</span></span></p>
<p>.</p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Nhưng, Người không yêu ta… !</span></span></p>
<p>.<br />
.</p>
<div style="text-align:right;"><span style="color:#a2a2a2;">&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;</span></div>
<p>.<br />
.</p>
<p>.<br />
<span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Mỗi khi tưởng tượng về nhân dạng của cô ta tôi thường nghĩ đến một đêm trăng đỏ quạch như máu, người con gái trong giáp trụ lộng lẫy đứng trên đỉnh núi đá hoang tàn, ngửa mặt và gào thét. Những tiếng gào thét vô nghĩa, tựa hồ âm thanh bi thống vọng ra từ đáy tim, phủ lên vạn vật trong đêm một sự khiếp hãi cuồng loạn.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Tuyệt vọng. Là sự tuyệt vọng tận cùng vụt lóe thành tia cười trong ánh mắt.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Chính là <em>Jacaranda Cinnamon</em>.</span></span></p>
<p>.<br />
.</p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Tôi biết Jacaranda không phải một nhân vật phụ được trông đợi. Chẳng mấy ai thích một cô gái tàn ác đến điên loạn.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Vậy cô ta xuất hiện để làm gì ? </span></span></p>
<p>.<span id="more-586"></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">…</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Tôi cho rằng mỗi nhân vật đều có một sinh mệnh. Câu chuyện cần họ và họ sinh ra hoặc họ sinh ra và hòa vào câu chuyện như vốn dĩ phải vậy. Với tôi, Jacaranda sinh ra để yêu Prang.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Yêu Prang ư ? Đúng vậy. Tình yêu Ana dành cho Prang không là tuyệt đối, không ai sánh bằng. Vẫn còn đó một Jacaranda yêu Prang tha thiết. Tình yêu ấy không tạo nên từ địa vị, quyền lực mà chỉ thuần túy là một tình cảm mang dấu ấn định mệnh định hướng cả cuộc đời cô.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Jacaranda ấy, cô ta có ác không ?</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Giết người không ghê tay. Thâm độc chẳng kém ai. Đôi tay nồng mùi máu, không chút e dè giấu diếm. Công khai và lộ liễu phơi bày sự khát máu không gì kìm hãm của bản thân.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Jacaranda là một kẻ độc ác.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Cô ta hiện lên như một kẻ cuồng sát, không mảy may cân nhắc đắn đo khi xuống tay. Cái cách hành động ấy thật trái ngược với Ana cũng như bất cứ nhân vật nào khác của Legend of Porasitus. Chẳng rào trước đón sau, Jacaranda phô bày bản tính và quyền lực mà cô ta có dưới ánh mặt trời. Chính chuỗi sự kiện đẫm máu trong trận chiến với Doxlisis đã đẩy sự căm ghét nhân vật này của mọi người lên đến cực đỉnh.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Người người nguyền rủa. Kẻ kẻ oán hận. </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Jacaranda đạp bằng tất cả, tự tin và ngạo mạn, cô ta giẫm lên những xác chết, tiến thẳng về mục tiêu. Vào giây phút ấy, dù máu có ướt đẫm khuôn mặt thì đôi mắt của người con gái đó, tôi tin là bừng sáng chẳng khắc nào suy chuyển.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Nhưng hỡi ôi, chẳng ai kể cả kẻ căm thù vị vương phi ấy nhất có thể ngờ rằng mục tiêu cô ta hướng đến lại là cái Chết.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Một cái Chết đau đớn về thể xác cũng như hoàn toàn ô nhục về danh dự.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;font-style:italic;">« </span><span style="font-size:10pt;"><em>Jacaranda từ từ quỵ xuống, máu bắt đầu ứa ra từ vết tử thương, chảy theo người cho đến khi nhỏ thành từng giọt, từng giọt xuống thảm trải sàn. Đôi mắt vương phi vẫn ẩn chứa nét cười tàn nhẫn cố hữu, không có chút chuyển biến hay sám hối nào cho đến tận lúc chết.” </em>(</span><span style="font-size:10pt;">1)</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Cô bé Iris kiên cường đó vào khoảnh khắc ấy có khiếp sợ không ? Cô ấy có thấy sự điên loạn bùng lên trong vụ tự sát đẫm máu ấy không ? Có bị ám ảnh đến chết không ?</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Quan trọng hơn, cô ấy có thấy tình yêu của Jacaranda dành cho Prang không ?</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Hay mãi mãi, chẳng ai khác ngoài chính người con gái mắt màu rêu ấy tự thấu trái tim mình ? Một trái tim tan nát vì tình yêu tuyệt vọng vĩnh viễn không bao giờ được đền đáp gì hơn một sự thương hại rẻ mạt ?</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Tôi vẫn thường giả định, nếu để Jacaranda và Ana đấu trên chiến trường thì sao nhỉ ? Liệu Jacaranda có thua kém gì không về tài trí và sự tàn bạo ? Có lẽ không. </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Song, kẻ được số phận chọn không có nhiều. Kẻ được chọn không phải Jacaranda.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Khi viết về Jacaranda, tôi nghĩ nhiều chẳng kém một nhân vật nào. Cô ta xuất hiện rất ngắn ngủi về thời gian và hạn hẹp về không gian, lại bất lợi ngay từ lúc khởi đầu khi đứng vào vị trí đối nghịch với nhân vật nữ chính. Nhưng tôi lại là một kẻ cầu toàn, vì thế tôi nghĩ, Jacaranda – một kẻ đối đầu với Ana – không thể đến và biến mất không dấu ấn được. Cô ta nhất định ít nhất phải có vị thế tương đối cân bằng trên cán cân ấy.<br />
</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Nhưng bằng cách nào ?</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Jacaranda chẳng có gì cả ngoài chính bản thân mình &#8211; ấy là tình yêu với Prang.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Bằng chính tình yêu đó, Jacaranda đã ghi dấu trong <em>Legend of Porasitus </em>một ấn tượng riêng biệt không thể lầm lẫn. </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Sống dữ dội và chết cũng dữ dội, nếu Ana không tồn tại chẳng phải Jacaranda sẽ không ghen tuông, sẽ không có bi kịch nào ? Khi đó còn ai xứng đáng sánh đôi cùng Prang Erokin hơn người con gái đó?</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Tất cả giả định chỉ là giả định. </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Trong câu chuyện này, Jacaranda Cinnamon đã xuất hiện và đã chết. Cô ta đã để lại sau lưng mình những vệt máu dài. Rồi tan biến. Có lẽ với dân chúng Henki chẳng ai cần nhớ về vị vương phi tàn bạo ấy. Ngay cả Prang, liệu có còn chút xót thương nào cho người vợ mỏi mòn chỉ một lòng tận trung với mình ?</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Dường như không ai cả&#8230;trừ Hans.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Một cách ngẫu nhiên, hai con người tưởng chừng xa lạ xích lại gần nhau chỉ vì hoàn cảnh bất đắc dĩ nhưng vào phút Jacaranda tự sát, có ai có thể hiểu lòng cô ta hơn Hans ?</span></span></p>
<p>.</p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">&#8230;</span></span></p>
<p>.<br />
<span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Và Hans, bao giờ anh ta sẽ quen vị vương phi với tình yêu tuyệt vọng điên cuồng ấy ?</span></span></p>
<p>.</p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">&#8230;</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">.</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">.<br />
</span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Có lẽ Jacaranda không quan tâm. Vì tôi nghĩ, dù sống hay chết, người cô ta mãi mãi hướng về chỉ có mình Prang&#8230; Tình yêu đó mới đáng thương mà cũng đáng sợ làm sao&#8230;</span></span><br />
<span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Yêu mãnh liệt đến vậy mà từ thuở bé thơ đã chẳng hề một lần hi vọng được yêu&#8230; chỉ có nguyện vọng được chết vì người con trai đó&#8230;<br />
</span></span><br />
<span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;">Cô gái ấy là Jacaranda &#8230;</span></span></p>
<p>.</p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;font-style:italic;">“</span><span style="font-size:10pt;"><em>Con gái một tướng quân.</em></p>
<p><em> Vợ của một hoàng đế.”</em> </span><span style="font-size:10pt;">(2)</span></span></p>
<p>.</p>
<p><span style="font-size:x-small;"><span style="font-size:10pt;"> </span></span></p>
<p align="right"><span style="font-size:x-small;"><strong><span style="font-size:10pt;">.<br />
</span></strong></span></p>
<p align="right"><span style="font-size:x-small;"><strong><span style="font-size:10pt;">[ Legend of Porasitus review – Kẻ lãng du]</span></strong></span></p>
<p align="right"><span style="font-size:x-small;"><strong><span style="font-size:10pt;">18/05/08.</span></strong></span></p>
<p>.</p>
<p align="right"><span style="font-size:x-small;"><strong><span style="font-size:10pt;"> </span></strong></span></p>
<p align="right"><span style="font-size:x-small;"><em><span style="font-size:10pt;">Ghi chú : (1) trích chương 131.</span></em></span></p>
<p align="right"><span style="font-size:x-small;"><em><span style="font-size:10pt;"><span> </span>(2) trích chương 104.</span></em></span></p>
<p align="right"><span style="font-size:x-small;"><em><span style="font-size:10pt;">.<br />
</span></em></span></p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/legendofporasitus.wordpress.com/586/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/legendofporasitus.wordpress.com/586/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/legendofporasitus.wordpress.com/586/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/legendofporasitus.wordpress.com/586/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/legendofporasitus.wordpress.com/586/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/legendofporasitus.wordpress.com/586/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/legendofporasitus.wordpress.com/586/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/legendofporasitus.wordpress.com/586/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/legendofporasitus.wordpress.com/586/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/legendofporasitus.wordpress.com/586/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=legendofporasitus.com&blog=5725840&post=586&subd=legendofporasitus&ref=&feed=1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://legendofporasitus.com/2009/06/19/review-jacaranda-v%e1%bb%a3-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-hoang-d%e1%ba%bf/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/b937bd4072044b8837891244ca7a8cf7?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chiemphong</media:title>
		</media:content>
	</item>
	</channel>
</rss>